Quảng Cáo

^___________^
Bài mới nhất:
    Chào mừng các bạn đã đến với Blog Truyện Cao H. Mọi truyện convert trong blog được định dạng kiểu jar và ebook prc, được chia sẻ miễn phí không đặt pass. Chúc các bạn tìm được cuốn truyện theo đúng sở thích, cảm thấy thật vui vẻ và thư giãn khi đến với nhà mình. Thân.

    Bắt đầu từ trái tim 9.1


    Chương 9.1
    Edit Hin


                [009]

                Một chiếc Hummer màu trắng cùng một chiếc Mercedes màu đen một trước một sau tiến lại gần cửa lớn Sở gia. Sở Quan hùng vội vàng xuống xe chạy lại, một tay giữ cửa xe một tay ôm chặt quan Tâm Nhu, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa lo lắng, « Vợ, là anh sai rồi, đừng giận nữa » 

                Quan Tâm Nhu hất cánh tay, lạnh lùng liếc anh một cái, « Đừng chạm vào em, khỏi cho làm bẩn tay anh."

                Sở Quan hùng thiếu chút nữa bị mắc nghẹn, nghĩ rằng lúc này thật sự làm tiểu tổ tông nổi giận , anh thử đưa tay ôm cô, giọng nói dịu dàng hiếm có : « Ngoan, cô dâu của anh là sạch nhất, là anh bẩn, em cũng đừng chấp nhặt nữa ».

                Nếu là ngày trước, Quan tâm Nhu cầu còn không được, nhất định sẽ nhào vào lòng anh, nhưng hiện tại cô thật không muốn nhìn khuôn mặt này. Cô sợ đau, điểm này Sở Quan Hùng so với ai khác rõ ràng hơn cả, cô vì anh nguyện ý chịu đau đớn, kết quả anh lại không muốn chạm vào mình, thật sự là châm chọc. Khó trách bình thường hai người đang ý tình loạn mê, anh cuối cùng đều dừng lại, thì ra là không muốn chạm vào cô. 

                "Vợ, em ngoan nào, bằng không ba mẹ nhìn thấy lại cho rằng chúng ta cãi nhau”.

                "Sở Quan hùng, em đến nhà anh là đã cho anh mặt mũi. Hơn nữa, chúng ta chính là đang cãi nhau cho nên em không muốn nhìn thấy anh, phiền anh tránh xa một chút”. Quan Tâm Nhu nói xong liền đẩy anh ra, thẳng tắp một đường đi vào trong nhà. Ông bà Sở đang ở trong phòng khách cùng Sở Hữu Dân nói chuyện phiếm, Sở Hữu Dân có vẻ đang kể chuyện tiếu lâm, chỉ thấy hai ông bà nét mặt già nua tràn ngập ý cười.

                Tiếp theo, Bà Sở nhìn thấy quan Tâm Nhu, ý cười trên mặt thoáng giảm đạm vài phần.

                Quan Tâm Nhu mặt không chút thay đổi kêu một tiếng: "Ba, mẹ."

                Ông Sở gật đầu, hỏi: "Quan Hùng đâu?"

                "Ba mẹ, con đã về." Lúc này Sở Quan hùng vừa mới vào cửa, mười phần tự nhiên ôm bả vai Quan Tâm Nhu. Quan Tâm Nhu không kiên nhẫn né ra, anh càng dùng sức kéo lại gần, nhỏ giọng nói :  «Tiểu ngoan đừng náo, tối nay tùy em phạt ».

                Mà quan Tâm Nhu cũng không có ý định phối hợp với Sở Quan hùng cùng nhau diễn trò, hư tình giả ý làm cô ghê tởm, vì thế liền thản nhiên nói: "Con có chút không thoải mái nên lên lầu trước ." Cô dứt lời đẩy bàn tay to trên vai ra, mặc kệ Sở Quan Hùng có bao nhiêu nan kham.  

                "Hai đứa đang cãi nhau sao?" Bà Sở nhìn chằm chằm bóng lưng quan Tâm Nhu mãi đến khi biến mất, quay đầu hỏi con, biểu tình rõ ràng hờn giận, nhưng vì nể mặt Sở hữu dân ở đây, chịu đựng không nói thêm cái gì. Vì đứa con dâu này, con bà đã chuyển ra ngoài ở, mỗi lần trở về còn tỏ ra mệt mỏi. Lúc trước bà cảm thấy Quan Tâm Nhu này không tốt, tuổi quá nhỏ cái gì cũng không hiểu, không thích hợp làm con dâu Sở gia.

                "Không phải đâu mẹ, Tiểu Nhu trên đường về bị say xe, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi. Ba mẹ, con chạy lên xem cô ấy một lát, buổi tối để con xuống bếp, Hữu Dân cũng ở lại ăn cơm ». Sở Quan Hùng cười phủ nhận, trong lòng cực kỳ bất đắc dĩ. Cha mẹ anh vốn đã không quá thích Quan Tâm Nhu, hôm nay lại thành ra như vậy, ấn tượng khẳng định càng xấu.

                Bà Sở thấy con mình coi vợ như bảo bối, trong lòng càng giận, nhịn không được than thở một câu, « sớm muộn gì có ngày nó cũng không chịu nổi ». Ông Sở liếc vợ một cái, đưa tay cầm báo lên đọc, giống như không nghe thấy gì nhưng sắc mặt cũng không hòa nhã như trước.  

                Từ lúc Quan Tâm Nhu bước vào cửa, Sở Hữu Dân cũng rất thức thời ngậm miệng lại, hai tai tự động chắn âm thanh thầm oán của bà Sở, đột nhiên bị bà Sở gọi một tiếng, Sở Hữu Dân đoán bà Sở muốn hắn đi làm người hòa giải, sảng khoái đáp : « Bác gái, có việc gì cứ sai cháu, cháu nhất định vượt qua núi đao biển lửa không chối từ ».

                Bà Sở cười lớn, nói : « Hữu Dân à, thằng nhóc này cũng trưởng thành rồi mà sao vẫn chưa yên ổn vậy ? để lát nữa bác kêu Quan Hùng giới thiệu cho cháu một cô gái tốt.”


                Sở Hữu Dân trong đầu chấn động, vội vàng nói: "Bác à, bác trăm ngàn lần đừng nói với anh họ, cháu còn trẻ lắm, cứ để thuận theo tự nhiên, thuận theo tự nhiên là được rồi… » Đừng đùa chứ, hắn còn chưa chơi hết trò vui nhân gian đâu, càng không muốn nhanh như thế tiến vào phần mộ hôn nhân, huống chi anh họ với chị dâu nhỏ còn chưa xong việc của hai người, thời gian đâu mà đi tìm giúp hắn tìm đối tượng. Bà sở là không dám đổ cơn giận lên đầu ông anh họ hồ ly không ai dám chọc vào, đến cả chị dâu nhỏ tính tình nóng như lửa thấy anh họ còn tránh không kịp. 

    Bắt đầu từ trái tim 8.2


    Chương 8.2
    Edit : HIN

                "Anh tại sao lại đưa tiền cho tôi, tổng tài đại nhân." Quan Tâm Nhu nháy nháy đôi mắt sáng ngời, ra vẻ vô tội. Sở Quan hùng cúi đầu cười, tiện đà ngồi vào ghế, đặt cô trên đùi, bàn tay to lần theo vòng eo mảnh khảnh hướng về phía trước, bọc lại một bên ngực căng tròn, vuốt ve một chút, “Bởi vì tôi muốn tìm em làm vợ.”

                "Không được đâu, tôi đã gả người khác rồi." Quan Tâm Nhu lắc đầu, chậm rãi vòng tay qua cổ anh, xoay xoay thân mình, dựa sát vào lồng ngực ấm áp, khẽ cắn vành tai anh, "Nhưng mà lão công nhà tôi không dùng được, không bằng anh tới giúp tôi thỏa mãn được không?”.  

                Sở Quan hùng nghiến răng nghiến lợi mắng một câu tiểu đãng phụ, nắm cái cằm mượt mà trước mắt, không nói không rằng hôn lên bờ môi hồng kiều diễm, hung hăng mút vào, bàn tay to dùng sức xoa nắn khỏa mềm mại, lòng bàn tay cảm nhận da thịt nõn nà đầy đặn tràn qua kẽ tay, làm cho anh hận không thể một ngụm nuốt cô vào bụng.  

                "Ưm, tổng tài đại nhân thật rất mãnh liệt, quả nhiên hơn hẳn lão chồng già nhà tôi.” Quan Tâm Nhu thở hổn hển ca ngợi, không ngờ lại rước đến Sở Quan Hùng giận trừng mắt, cô cười đến thoải mái, ôm lấy khuôn mặt anh, tiếp tục nói hươi nói vượn : « Lão chồng nhà tôi không lên được, tôi bây giờ vẫn còn là xử nữ, anh giúp tôi phá thân được không?”

                "Được! Như thế nào lại không được!" Sở Quan hùng giận đen mặt đáp lại, giữ chặt tay cô đưa xuống hạ thân của chính mình, “Sờ xem có phải nó đang thực cứng hay không ? Nó muốn em đến sắp nổ rồi, hận không thể lập tức vọt vào thân thể em, em cái đồ tiểu yêu tinh này!”.

                Quan Tâm Nhu xoa bóp vật nóng rực, kinh hô: "Quả nhiên thực cứng, lão chồng nhà tôi căn bản..." Lời còn chưa dứt, Sở Quan hùng lại lần nữa hung hăng hôn cô, ngăn cản cái miệng nhỏ nhắn tiếp tục nói những lời vô liêm sỉ.

                Quan Tâm Nhu một bên dây dưa cái lưỡi nóng ấm, một bên xé áo sơ mi, nhưng mà cởi nửa ngày cũng không mở được một cái cúc, nhất thời không kiên nhẫn liền trực tiếp thô lỗ xé banh ra, hàng cúc áo trắng rơi xuống đất phát ra tiếng lạch cạch thanh thúy. Tiện đà, bàn tay khẩn cấp tiến vào trong vạt áo, vuốt ve vòm ngực rắn chắc rộng rãi của anh, bộ dáng khó dằn thực sự rất giống đi tìm thỏa mãn.

                Đột nhiên, Sở Quan hùng đem quan Tâm Nhu nằm sấp trên mặt bàn lạnh lẽo, bóc từng lớp quần áo trên người cô rồi hôn lên tấm lưng tuyết trắng dụ người, bạc môi nóng bỏng đặt trên xương bả vai, bàn tay to tham nhập sờ soạng hai viên nhu nhuyễn, nặng nhẹ xoa nắn. Quan Tâm Nhu thở dốc, cảm thấy bản thân như bị vây trong núi băng biển lửa, phút chốc nam nhân phía trên cắn nhẹ vào vành tai bạch ngọc, cô chỉ cảm nhận được một trận run rẩy, nhu nhược khẩn cầu : « Tổng tài, đừng… »

                "Mới như vậy đã không chịu nổi ? Còn muốn tôi giúp em phá xử? Hửm?" Sở Quan hùng cũng đồng dạng thở phì phò, hạ phúc vẫn cứng rắn chặt chẽ đặt trên kiều mông của cô, như có như không khinh bạc cọ xát. Quan Tâm Nhu bắt lấy cạnh bàn, sắc mặt hồng trướng mê ly, cái miệng nhỏ nhắn cố gắng nói ra từng từ, « Tổng tài đại nhân, kỳ… kỳ thật em vẫn luôn ngưỡng mộ anh, van… van anh khiến em trở thành người phụ nữ của anh đi. »

                "Chẳng phải em đã kết hôn rồi sao ? Muốn hồng hạnh vượt tường ? ». Sở Quan Hùng đưa một ngón tay vào úooang miệng cô càn quấy, chơi đùa với cái lưỡi ấm nóng, thanh âm khàn khàn trầm thấp, đôi mắt tối thẫm sâu không thấy đáy nhìn chằm chằm thiên hạ dưới thân, mái tóc đen dài bóng mượt xõa tung trên tấm lưng trắng muốt, đen cùng trắng đan xen kích thích thị giác củ anh, yết hầu không tự chủ được lên xuống.

                Quan Tâm Nhu thở dốc, khó khăn quay đầu, đôi mắt ngấn nước tràn ngập nhu tình, thanh âm ngọt ngào nói: “Nhưng em thực sự yêu anh… ».

                "Yêu bao nhiêu, đủ vì tôi ly hôn không ? Hửm?" Sở Quan hùng càng đè xuống, nhẹ cắn hai má cùng cánh môi kiều diễm, bàn tay to không nhanh không chậm trượt từ vòng eo xuống vùng đất giữa hai đùi… Cảm nhận động tác của anh, cô chỉ có thể ưm một tiếng, trên mặt hiện ra sắc thái mê man mà câu hồn, hai mắt Sở Quan Hùng sáng như đuốc, để lại vài dấu hôn vụn vặt trên cổ cô.

                "Không, không được." Quan Tâm Nhu mềm yếu cự tuyệt, "Nhưng mà cơ thể em chỉ thuộc về một mình anh, nơi này chỉ vì một mình anh mà rung động ». Nói xong, cầm tay anh đặt lên ngực trái của mình.

                Sở Quan hùng nhẹ nhàng nhíu mày, tay theo bản năng bọc lại nhu nhuyễn, giống như đem trái tim của cô niết trong lòng bàn tay, bỗng nhiên anh kề sát vào lỗ tai của cô, thì thầm: “Thật ra, anh vừa rồi chưa khóa cửa, em đoán xem liệu có người nào bất chượt tiến vào không ? »

                Nghe vậy, trái tim Quan Tâm Nhu giật thót một cái, ôm láy anh làm nũng nói : « Chú à, chú đừng làm Tiểu Nhu sợ, về sau làm sao em còn ra đường được. »
               
    Sở Quan hùng cũng không nói dối, anh đúng là chưa khóa cửa, nhưng cố tình làm biểu hiện như vậy để đùa giỡn vợ nhỏ một chút ; « Em đến câu dẫn anh, làm sao còn sợ có người nhìn thấy ?Hay là, do anh ám muội”.

                "Chú ngọc thụ lâm phong, suất khi nhiều kim, làm sao có thể ám muội?" Quan Tâm Nhu ngẩng đầu cười, trong mắt tràn đầy sùng bái cùng ái mộ, "Chú, mau tiếp tục thôi, còn phải giúp em phá thân nữa."

                "Tiểu ngoan, thúc thúc ở đây không có áo mưa, chỉ sợ không thể tiếp tục ." Sở Quan hùng sờ sờ tóc cô, đôi mắt thâm thúy vẫn còn lưu lại dấu vết dục vọng, còn có lẫn một chút ưu thương khó phát hiện.  

                "Em có mang! Chú, anh chờ một chút em đưa cho ! ». Nói xong, Quan Tâm Nhu liền nhanh như chớp nhảy xuống bàn, quần áo không chỉnh tề chạy đến sopha, đem mọi thứ trong túi đổ ra, nhanh chóng cầm một cái bao vuông chạy về trước mặt anh, lần nữa ôm lấy cổ anh, ngữ khí tràn đầy làm nũng cùng khẩn cầu, "Chú à..."

                "Tiểu Nhu, bình tĩnh một chút."

                Quan Tâm Nhu cứng đờ, vẻ mặt kinh ngạc trừng anh, nhiệt tình trong nháy mắt bị anh hất một chậu nước lạnh, hoàn toàn triệt để tắt ngấm. Quan Tâm Nhu hổn hển gạt đổ mọi thứ trên bàn, bàn tay nắm chặt vung lên :  « Sở Quan Hùng ! Anh căn bản không muốn chạm vào em có phải hay không ! ».  

                Trên mặt Sở Quan Hùng hiện lên vẻ ảo não, vội vàng muốn qua ôm cô dỗ dành. Quan Tâm Nhu hung hăng đẩy anh, xoay người bỏ chạy, còn suýt chút nữa đụng ngã Điểm Nhi đang chần chừ ở cửa.


                Thấy quan Tâm Nhu khóc chạy đi, Sở Hữu Dân sửng sốt một chút, bỗng dưng trước mắt lại hiện lên một thân ảnh, là ông anh họ Sở Quan Hùng nhà hắn, quay đầu nhìn lại thấy sàn rơi đầy Durex, hoàn toàn á khẩu. Ôi trời ! Hai người bọn họ rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì ? 

    Vợ đưa tới cửa 8.2



    Sac Nhat edit

    Chương 8 -  Part 2

    -----o0o-----

    Vợ đưa tới cửa 8.1

     
    Sac Nhat edit
     
    Chương 8 - Part 1
     
    -----o0o-----

    Bắt đầu từ trái tim 8.1

                                                                               

                                                                   Chương 8: Dụ hoặc
                                                                         Edit: Hin

    Sở Quan hùng nhớ lại lời thề son sắt với Quan Tâm Nhu ngày trước, không ngờ một ngày anh lại bị cô khiến cho tâm tình xao động, dù sao cũng là anh cam tâm tình nguyện, nên cảm tạ ông trời tặng một bảo bối như vậy cho mình.

                "Bé ngoan, anh đi làm, em ở nhà nghỉ ngơi, không nên suy nghĩ bậy bạ.”

                Sở Quan Hùng đặt một nụ hôn lên trán Quan Tâm Nhu rồi mới rời cửa đi làm. Nghe thấy tiếng đóng cửa, Quan Tâm Nhu chậm rãi mở mắt, xoay người ghé người vào trên giường, vẻ mặt hậm hực cắn gối, trong lòng vừa phẫn nộ vừa bắt đắc dĩ. Tối hôm qua đã phóng đãng thành như vậy, kết quả là lão già kia lại bất vi sở động, mặc dù anh rõ ràng thực cứng, rõ ràng muốn cô, lại vẫn cố gắng chịu đựng, còn hư tình giả ý khuyên bảo.

                Quan Tâm Nhu suy nghĩ cả đêm, cho rằng có thể do cô chiêu số không đủ mạnh mẽ, không đủ khôn ngoan, cho nên mới bị anh dễ dàng nhìn thấu. Dù sao, Sở Quan Hùng tình duyên luôn tốt, phụ nữ thương yêu nhưng nhớ anh không biết có bao nhiêu, dạng chiêu trò gì anh chưa thấy qua, muốn lừa anh chỉ sợ không dễ dàng a.

                Nằm trên giường nửa giờ, Quan Tâm Nhu rốt cục đứng lên, rửa mặt đánh răng xong bắt đầu trang điểm. Quan Tâm Nhu bây giờ trang điểm có thể nói là chuyên nghiệp, công này đều nhờ Sở Quan Hùng, bởi vì anh không thể chịu nổi cô trước kia vẽ mặt y như tú bà, dứt khoát đưa cô đi học một khóa trang điểm, Quan Tâm Nhu tuy rằng không hài lòng cách anh nói, nhưng dù sao không có phụ nữ nào lại không thích làm đẹp, vì thế cũng đồng ý đi, học mấy tháng, cuối cùng cũng có thể ngẩng cao mặt bước ra đường.

                Quan Tâm Nhu dùng gần một giờ đồng hồ để hóa trang thành một mỹ nhân xinh đẹp tinh xảo, tiếp theo lại từ trong góc sâu nhất của tủ quần áo lôi ra vào món đồ, áo trắng vải ren trong suốt đến mức có thể nhìn thấy nội y màu đen, váy ngắn cùng màu khó khăn lắm mới che hết cặp mông. Quan Tâm Nhu đã thật lâu không ăn mặc như vậy, Sở Quan Hùng lại càng không để cô trong bộ dạng như vậy mà xuất đầu lộ diện, trong mắt anh đó chính là đồi phong bại tục.

                Vì thế, quan Tâm Nhu lại mặc thêm áo khoác màu đen ở ngoài, vạt áo che trên đầu gối ba phân, đảm bảo ra ngoài sẽ không bị ai nhìn miếng nào. Cuối cùng, cô thay một đôi giày cao gót chín tấc, tiếng gót giày thanh thúy từng bước từng bước ra cửa.

                Quan Tâm Nhu đến công ty, trực tiếp lên thang máy đến lầu 18, cửa thang máy mở ra, bên ngoài có người, Quan Tâm Nhu nhận ra anh ta là trợ lý của Sở Quan hùng, kêu Trương Đức Xã.

                "Sở phu nhân, xin chào."

                "Anh không đi vào sao?" Quan Tâm Nhu đi ra thang máy, nghi hoặc nói. Trương Đức Xã nâng một tập hồ sơ thật dày, chắc là có việc gấp cần phải làm.

                "Tôi không sao." Trương trợ lý hơi hơi khom người,  ân cần thăm hỏi, "Sở phu nhân, cô đến tìm Sở tổng đúng không ? Sở Tổng ra ngoài gặp đối tác chắc sẽ mau về thôi. Nếu không cô đến văn phòng Sở tổng nghỉ ngơi trước ? 

                Quan Tâm Nhu gật đầu: "Anh có việc thì đi đi, không cần lo cho tôi. »

                "Tốt, cô cần gì cứ kêu tôi nhé."

                Quan Tâm Nhu vào văn phòng của Sở Quan Hùng, cởi phăng áo khoác bên ngoài ném lên sopha, ngồi vào ghế xoay, lấy một tập hồ sơ lật lật xem, giả vờ học theo bộ dạng anh làm việc, cố tình lộ ra vẻ mặt âm trầm khó dò, tự tiêu khiển tự buồn cười.

                Sở Quan hùng xử lý xong công việc liền nhận được điện thoại của trợ lý, lập tức đem việc tiếp theo cho thư ký còn mình phủi mông chạy về công ty, trên đường còn ghé qua một tiệm đồ ăn vặt mua cho Quan Tâm Nhu mấy thứ cô thích.

                Sở Quan Hùng trước khi tiến vào văn phòng còn phân phó trợ lý đừng cho nhân viên tạp vụ đến quấy rầy. Sau đó thoải mái mở cửa bước vào, thoáng nhìn thấy vợ nhỏ đang ngồi sau bàn làm việc, cúi đầu không biết nghịch ngợm cái gì. Ánh mắt thâm thúy nhẹ nhàng nhíu lại, đưa tay khóa cửa lại, nghiêng mắt nhìn cô gái trang phục có thể nói là đơn bạc thanh lương. Tiểu yêu tinh này lại muốn làm cái gì ? Cư nhiên dám ăn mặc như vậy phong tao đến công ty.

                Sở Quan hùng bước qua, cởi áo vest tiện tay vứt sang bên cạnh, cái áo vững vàng rơi xuống sopha. Anh từ trên cao nhìn xuống tiểu mĩ nhân đang đắc ý ngồi trên ghế giám đốc, quần áo trong suốt khiến cho phong cảnh bên trong vừa xem hiểu ngay, yết hầu anh trượt lên xuống, “Em đến muốn câu dẫn anh sao?”

                "Sở tổng, tôi không cẩn thận lạc đường, anh có thể đưa tôi về nhà được không?" Quan Tâm Nhu bắt lấy tay áo sơ mi, tội nghiệp nhìn anh, thanh âm mềm mại như nước. Sở Quan hùng dừng một giây, cầm bàn tay non mịn nhỏ bé của vợ, tinh tế vuốt ve, mang theo một tia ý tứ hàm xúc khác.

                “Vậy ư? Tôi rất vui lòng hỗ trợ, chỉ cần em trả giá cao một chút”. Sở Quan Hùng nhẹ giọng nói, khinh điệu nâng cằm cô lên, ngón tay như có như không giống như chơi đùa môi mềm, rất nhanh sau đó lớp son đỏ diễm lệ bị xoa hết, phảng phất giống bị người hung hăng hôn lên.


                "Tôi không có tiền." Quan Tâm Nhu cắn cắn môi dưới, ánh mắt nhu nhược giống như ẩn hàm thiên ngôn vạn ngữ, đầu ngón út mềm mại nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay người đàn ông. Sở Quan Hùng một tay mò lên thân thể cô, nhìn chằm chằm bờ môi đỏ tươi dụ người, hơi thở nam tính nóng bỏng phun trên gương mặt cô. “Tôi không cần tiền, không những thế tôi còn có thể cho em tiền.” 

    P/s: Xin lỗi các bạn, lâu lắm rồi mới post chương mới, mình cũng là thân bất do kỷ, dạo này thi thố ngập đầu, h thi xong xuôi r thì tuần sau lại đi làm luôn. Dù post hơi (quá) chậm nhưng yên tâm là mình quyết tâm k drop bộ này đâu. 

    Mình phải trốn xa một chút 31


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 31

    -----*-----

    Mình phải trốn xa một chút 30.3


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 30 - Part 3

    -----*-----

    Mình phải trốn xa một chút 30.2


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 30 - Part 2

    -----*-----

    Mình phải trốn xa một chút 30.1


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 30 - Part 1

    -----*-----

    Bắt đầu từ trái tim 7.2



    Edit: Hin


                Sở Quan Hùng đến gần mới phát hiện ra Quan Tâm Nhu không giống với ngày thường, nhất là mái đầu xoăn đủ mọi màu sắc đã biến thành tóc suông thẳng tắp không khác gì mì trường thọ, trên người mặc bộ quần áo thể dục màu trắng anh mua, cả người cô nháy mắt trở nên thanh tú tịnh lệ, rất giống con gái nhà gia giáo. Anh nhíu mày, bỗng dưng nghĩ đến cô giờ này chắc hẳn là đang ở trường mới đúng, làm sao có thời gian suốt ngày ở bên ngoài làm loạn, không phải là bỏ học rồi chứ. Dù sao rất nhiều học sinh bị bạn bè xấu dụ dỗ khiến cho cả đời hối hận.

                "Sao không đi học?" Sở Quan Hùng đút tay vào túi tìm chìa khóa, không có chút ý tứ muốn mở cửa.

                Quan Tâm Nhu chần chờ một chút, nhẹ giọng trả lời: "Tháng bảy sang năm tốt nghiệp." Phản ứng này của anh chắc là không chào đón cô đi, cũng đúng, anh vui mừng mới là lạ, ai kêu cô cố tình thích anh.

                "Vậy bây giờ đang thực tập?"

                Quan Tâm Nhu lắc đầu: "Không phải..."

                Anh ra vẻ giật mình: "Thì ra là trốn học. Cũng đúng, nhìn bộ dáng cũng không giống người chăm chỉ học hành”.

                Quan Tâm Nhu trầm mặc không nói, cảm giác có chút xấu hổ tự ti. Đổi là người khác, bất luận nói cái gì, khó nghe đến đâu, cô từ trước đến giờ đều không để trong lòng. Nhưng bây giờ, từ miệng anh nói ra lại phá lệ chói tai.  

                Sở Quan Hùng nhìn sắc mặt cô không tốt, cũng không còn hứng thú đả kích, sắc mặt khẽ biến âm trầm: “Mau về nhà đi, nhớ chú ý đi học, đừng lãng phí thời gian nếu không sau này hối hận không kịp”. Dứt lời, anh mở cửa đi vào, Quan tâm Nhu theo bản năng tiến lên một bước, anh đột nhiên xoay người, ánh mắt dị thường lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, “Đừng đến quấy rầy tôi”.  

                "Chú à..." Quan Tâm Nhu cắn môi kêu một tiếng, ánh mắt khẩn cầu mang theo hơi nước.  

                "Về đi, nếu như em thật sự yêu thích tôi thì phải nghe lời tôi nói. Em còn nhỏ, đừng đem thời gian lãng phí vào tôi”.

                Quan Tâm Nhu nhìn cánh cửa đóng chặt, con ngươi sáng ngời phút chốc ảm đạm xuống, bàn tay nắm lại thành quyền. Nếu bởi vì nghe lời anh mà không thích anh nữa, cô tình nguyện tiếp tục làm một cô gái hư.

                *

                Sở Quan hùng vẫn luôn xem nhẹ sự cố chấp của Quan Tâm Nhu, anh đã đem mọi chuyện nói đến nước này, kết quả cô vẫn không hiểu ra, đứng ở trước cửa nhà anh không rời đi. Da mặt cô gái này cũng thật đặc biệt dày, anh muốn xem cái cô gọi là “yêu” có thể duy trì được bao lâu. Mặt trời dần lặn, từ năm giờ chiều đến mười một rưỡi, Quan Tâm Nhu vẫn ở đó không nhúc nhích, mãi đến khi sắp mười hai giờ đêm, cuối cùng cô mới chậm rãi rời đi.

                Sở Quan Hùng từ cửa sổ nhìn thấy, nhẹ nhàng thở một hơi nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng lại có chút chua chát không nói nên lời, anh cố gắng sửa sang lại tâm tình rồi đi ngủ. Ngày hôm sau, Sở Quan Hùng lúc rời nhà cố ý quan sát một chút, quả nhiên không nhìn thấy bóng dáng Quan Tâm Nhu, vì thế anh lập tức đi làm. Hôm qua hiệu suất làm việc không được cao nên hôm nay công việc bị dồn lên gấp đôi, anh ở lại công ty tăng ca thật trễ mới về nhà.

                Về nhà là đã một giờ sáng, dưới đèn đường mờ ảo, anh nhìn thấy Quan Tâm nhu ngốc ngếch ngồi trước cửa nhà, trong lòng anh rất không vui, đi qua lay lay cô gái sắp ngủ gật, trầm giọng nói: “Em ở đây làm gì?”

                "Chú! Chú về rồi." Quan Tâm Nhu nhu dụi mắt, ngữ khí mang theo vui sướng, vươn tay kéo anh đi.

                Sở Quan hùng nhanh chóng gạt bàn tay nhỏ bé, cố tình bỏ qua mất mát trông mắt cô, lặp lại câu hỏi: “Em ở đây làm gì?”.  

                "Chờ anh." Dường như cố ý làm cho anh áy náy, Quan Tâm nhu lại bổ sung một câu : “Em hơn bốn giờ đã tới đây...”

                Mà Sở Quan hùng cũng không đáp lại, trực tiếp lướt qua cô, tiếp theo dùng sức đóng rầm cửa. Lỗ tai Quan Tâm Nhu bị thanh âm làm cho ù đi, cô thầm nghĩ anh thật sự tức giận rồi. Aiii! Cô còn chưa tức giận anh về muộn, anh lại còn như vậy, đàn ông có tuổi đúng là khó hầu hạ, bất quá cô thích.

                Ngày qua ngày, quan Tâm Nhu cứ như vậy chờ Sở Quan hùng về nhà, mỗi ngày có thể cùng anh nói chuyện mấy câu là cô đã cảm thấy mỹ mãn, nếu như anh tức giận không chịu để ý đến cô, hôm đó cô sẽ đứng dưới nhà đến khuya. Dần dần, thời gian Sở Quan Hùng về nhà càng ngày càng sớm, có lẽ cả hai người đều không phát hiện ra. Thời gian chờ đợi đối với Quan Tâm Nhu mà nói là dài lâu buồn tẻ nhưng mà cô cũng hiểu được cô vẫn sẽ chờ, chờ anh trở về, mà Sở Quan Hùng mỗi lần trời bắt đầu tối lại không có lòng dạ làm việc, trong lòng nhớ đến một bóng dáng gầy yếu mà quật cường, anh hiểu được nếu chính mình không quay về, cô sẽ không đi.  

                Đột nhiên một ngày, Sở Quan hùng không tăng ca, mới chiều đã về nhà, lúc này Quan Tâm Nhu đang ở trong vườn nhà anh làm cỏ, anh trở về chỉ thấy cô mông lưng vểnh lên hướng về phía anh, bên hông lộ ra một mảng da thịt trắng nõn, không được tự nhiên dời mắt, khụ một tiếng.

                Nghe được thanh âm, Quan Tâm Nhu xoay người, nhận ra anh quay về, vội vàng ném cái kéo trên tay chạy đến trước mặt anh, sợ vui mừng vừa nghi hoặc nói: “Chú! Sao hôm nay chú về sớm vậy?”

                "Tôi mấy giờ về còn phải báo cáo với em sao, em vừa rồi làm cái gì?”. Sở Quan Hùng nhíu mày có vẻ không vui.

                "A, cỏ dại hơi nhiều nên em cắt đi."

                Sở Quan Hùng hơi mím môi, đi vào phía trong. Anh thật không hiểu trong đầu Quan Tâm Nhu chứa cái gì, có sách không niệm, cố tình đến nhà anh làm việc vặt, cũng không muốn tiền công, đứa nhỏ này thật là ngốc.

                "Ai kêu em làm mấy việc đó, cha mẹ em đâu, sao không quản?”

                Quan Tâm Nhu gắt gao đi sau anh: "Họ, họ..." Cô lắp bắp nửa ngày cũng không giải thích được, chẳng lẽ lại nói cha cô có quản, chỉ là quản không nổi?

                Sở Quan hùng mở cửa đi vào, quan Tâm Nhu thực thức thời dừng lại, thở dài trong lòng, thời gian ngắn ngủi bọn họ được ở chung đã muốn hết.  

                "Quan Tâm Nhu, vào đi."

                Bỗng dưng, Quan Tâm Nhu nghe thấy thanh âm vang lên, trên mặt hiện lên vẻ không dám tin, trong mắt nở ra quang mang mang sáng chói.

                Phòng khách dị thường an tĩnh.

                Quan Tâm Nhu đoan chính ngồi trên ghế sofa, thỉnh thoảng trộm ngắm nam nhân bên cạnh, chỉ thấy ai đó cũng có chút suy nghĩ quan sát chính mình, bỗng nhiên anh mở miệng: “Trả lời tôi một chuyện."

                "Chuyện gì?" Quan Tâm Nhu không hiểu được ý tứ của anh, bất quá bộ dáng anh không giống tức giận, nếu không anh làm sao lại cho cô vào nhà.

                "Em thích tôi ở điểm gì?" Sở Quan hùng chậm rãi nói, ngay từ lúc đầu đến bây giờ anh thực sự muốn biết Quan Tâm Nhu rốt cuộc thích anh ở điểm nào, đến mức hai tháng liền không ngừng chờ anh về nhà.

                Quan Tâm Nhu không ngờ được Sở Quan hùng lại đột nhiên hỏi vấn đề này, muốn hỏi cũng nên là thời điểm hai tháng trước lúc cô thổ lộ, hiện tại hỏi cái này khiến cô có chút lo lắng sợ hãi, cô nhìn anh, bộ dáng hoàn toàn chăm chú lắng nghe, trong lòng lại không yên bất an, đến mở miệng nói cũng ấp úng: “Em, Em…”  

                Ánh mắt Sở Quan Hùng mang theo cổ vũ, Quan Tâm Nhu càng hạ quyết tâm, cắn răng nói: "Em không muốn nói!"

                "Được rồi, em có quyền không nói." Sở Quan hùng gật gật đầu, cũng không bắt buộc cô.

                Quan Tâm Nhu hối hận chính mình quá xúc động, thật cẩn thận hỏi lại: “Anh không giận?”

                “Tôi tức giận có tác dụng sao?" Sở Quan hùng cố ý buông trầm sắc mặt, hù dọa cô.

                Nhất thời quan Tâm Nhu vô thố xoa xoa tay, nhỏ giọng xin lỗi: "Thực xin lỗi."

                Sở Quan Hùng cười cười, cảm thấy nha đầu kia cũng rất đáng yêu, có lẽ khuyết điểm chính là do người nhà không quản. Sau đó, anh đưa một cái chìa khóa cho cô, nói: “Về sau đừng đến sớm như thế, đến cũng đừng đứng ở ngoài, người trẻ tuổi phải học được cách chăm sóc chính mình.”

                Quan Tâm Nhu cơ hồ không thể tin được, Sở Quan hùng cư nhiên đưa chìa khóa cho cô! Còn cho phép cô về sau trực tiếp tiến cửa chờ anh! Sở Quan Hùng nhìn biểu tình kinh ngốc (kinh ngạc + ngốc ngếch) của cô, nhẹ nhàng nhíu mày, mình làm vậy có phải sai lầm rồi hay không? Có phải hay không khiến cô hiểu lầm? Sở Quan Hùng nghĩ, tay hơi hơi thu về.

                Thấy thế, quan Tâm Nhu như tỉnh mộng, vội vàng đoạt lấy cái chìa khóa trong lòng bàn tay trước mắt, gắt gao ôm vào ngực như bảo bối, sợ bị người khác cướp mất. Sở Quan Hùng mỉm cười, nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt lại hiện ra càng sâu, “Được rồi, về sau tôi là chú của em, ngoài ra sẽ không có quan hệ khác”. Nếu đuổi cô không đi, không bằng giữ lại để anh dạy dỗ thật tốt.

                Tác giả có lời muốn nói:  cuối cùng giáo giáo liền cấp giáo đến giường lên rồi? Chậc chậc chậc... (đại ý là rất khó dịch, nhưng tóm lại là sắp có thịt rồi !!!!!!!!!!)

    P/S: lâu lắm rồi mới post bài mới, lời hứa sẽ theo hố không drop vẫn còn đó nhg không thể hứa post bài đều đều được vì thế là hứa lèo.  Nếu các bạn đọc truyện, từ chương đầu tiên cho đến chương 7, sẽ thấy giọng văn có chút thay đổi, nhưng thật ra vẫn là một con người chăm chỉ này thôi. Chỉ có điều lúc đầu mình edit theo kiểu đọc convert quen rồi nhưng sau đó thấy làm vậy không được hay nên mình có dịch kỹ hơn một chút. Các bạn nếu rảnh có thể cho ý kiến để mình chỉnh lại nhé. 



    Mình phải trốn xa một chút 29.3


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 29 - Part 3

    -----*-----

    Bắt đầu từ trái tim 7.1


     007 Theo đuổi
    Edit: Hin



               

                Bảy giờ sáng hôm sau, Quan Tâm Nhu bước vào phòng vệ sinh liền nhìn thấy trên bồn rửa mặt có một cái bàn chải và một cái cốc mới tinh, hóa ra đêm qua anh đi ra ngoài vì mấy thứ này, trong lòng cô bỗng cảm thấy ngọt ngào ê ẩm. Sau đó, cô ngâm đầu bàn chải vào nước nóng một phút rồi bôi lên ít kem đánh răng, xong đâu đó lại thả bàn chải trở lại cốc rồi đặt bên cạnh chiếc cốc của anh.

                Quan Tâm Nhu nhìn chằm chằm hai cái cốc, ngây ngô cười, bỗng nhiễn lại nghĩ đến hàm nghĩa của chúng, lập tức nhấc bàn chải của mình thả vào trong cốc của anh, nếu không sẽ ngụ ý bọn họ cả đời vĩnh viễn tách rời nhau, cô không thích như vậy. Quan Tâm Nhu cầm cái cốc đỏ thẫm, là của anh mua, tự nhiên không nỡ vứt đi, thôi thì mang về nhà vậy.

                Trên sofa phòng khách có đặt một bộ quần áo, một bộ đồ thể thao màu trắng, Quan Tâm Nhu cầm lấy thử ướm lên người, có chút hơi dài, hơn nữa, cô từ trước tới giờ chưa từng mặc quần áo thể thao. Trên bàn trà, chiếc gạt tàn thủy tinh đặt lên một tờ giấy, mặt trên chỉ viết bốn chữ, nên sớm về nhà. Quan Tâm Nhu đột nhiên thấy lòng đau nhói, Sở Quan Hùng rõ ràng có ý tránh cô, lời thổ lộ tối hôm qua làm anh không chỉ chán ghét cô mà còn bắt đầu trốn tránh.  

                Quan Tâm Nhu biết có rất nhiều người chán ghét mình, vì e sợ cho nên càng tránh không kịp, hiện tại Sở Quan Mình cũng trở thành một trong số đó khiến cô hiện tại thực ghét bỏ bộ dáng của mình. Nếu như cô thay đổi cách ăn mặc, phải chăng anh sẽ không ghét cô nữa ? Cho là như vậy, Quan Tâm Nhu nhanh chóng thay bộ quần áo mà cả đời cô chưa từng mặc, cầm theo cái cốc đỏ đi ra khỏi cửa.

                Quan Tâm Nhu về nhà đúng lúc cha cô chuẩn bị rời đi. Quan lão gia liếc nhìn con gái, xem xem quần áo trên người cô, trên mặt xuất hiện vẻ kinh ngạc : « Con gái, con mặc quần áo của ai vậy ? Hôm qua lại ngủ nhà bạn đúng không ? ». Mỗi lần con gái không về, ông liền cho rằng cô đến nhà bạn, kỳ thật làm sao ông lại không biết, chẳng qua chỉ là lừa mình dối người thôi, rốt cuộc vẫn phải trách ông vô dụng, trước kia khi vợ ông bỏ đi theo người khác, ông một mình nuôi con không biết làm sao dạy dỗ đứa nhỏ này. Ông làm cha đối với con gái luôn không nỡ mắng lại càng không nỡ đánh, về sau càng ngày càng bận rộn, Tiểu Nhu lại càng không có ai bên cạnh, đến bây giờ thì không có cách nào quản được.

                "Cha, con cần tiền." Quan Tâm Nhu đánh gãy lời cằn nhằn của Quan lão gia, cúi đầu nhìn cái cốc trong tay, âm thầm thề nhất định sẽ vì Sở Quan Hùng thay đổi bản thân, cho dù là trả bất cứ giá nào.

                "Con cần bao nhiêu?"

                "Cha cứ đưa trước cho con một ngàn đi."

                Quan lão gia sảng khoái đưa tiền, ông cũng đã từng nghĩ đến chặn tiền tiêu vặt của con, nếu cô không có tiền có lẽ sẽ ngoan ngoãn hơn một chút chăng ? Nhưng sự thật chứng minh, cho dù có tiền hay không thì con gái ông đều xếp vào loại phản nghịch, ông biết một số thanh niên bây giờ không có tiền thì kiếm công việc làm thêm, nhưng con gái ông làm sao có thể để cho người khác sai bảo. Cho nên, ông vẫn tiếp tục ngậm ngùi làm một người cha thất bại vậy, ít nhất con gái yêu của ông về vật chất sẽ không phải chịu khổ, nói không chừng sau này con bé sẽ tỉnh ngộ, Quan lão gia âm thầm nghĩ.  

                *

                Sở Quan Hùng cực lực không muốn thừa nhận một ngày nay anh thật không yên lòng, hiệu suất công việc không được như mọi ngày, nguyên nhân là do một đứa trẻ con không biết trời cao đất dày thổ lộ. Sở Quan Hùng chắc chắn là được nhiều phụ nữ ái mộ, hơn nữa có người biểu đạt tình yêu đối với anh còn là chuyện thường xuyên, nhưng mà một cô bé nói yêu anh thì đây là lần đầu tiên. Anh cảm giác thế giới của anh có điểm sụp đổ, anh đã già rồi sao (vâng, anh đã rất già rồi)? Thật không theo nổi suy nghĩ của người trẻ, trong mắt bọn họ rốt cuộc có luân lý thông thường hay không?  

                Chẳng lẽ Quan Tâm Nhu không nhìn ra sự chênh lệch sâu sắc giữa bọn họ, lại còn nói yêu anh, thật là buồn cười, cô biết cái gì là tình yêu sao? Mới gặp nhau có hai lần thôi, đã nói yêu anh, mấy đứa trẻ bây giờ thật là lỗ mãng. Sở Quan Hùng muốn vứt lời thổ lộ của Quan Tâm Nhu ra sau đầu, nhưng phải thừa nhận rằng, chuyện này xác thực ảnh hưởng đến anh.

                Ngày hôm qua, anh chạy trối chết, buổi sáng lại phá lệ không đi tập thể dục mà trực tiếp đến công ty, anh có điểm không biết làm sao, cự tuyệt phụ nữ vốn là sở trường của anh, chỉ cần giải thích rõ ràng, họ đều hiểu được nên bỏ cuộc. Nhưng đây cố tình lại là Quan Tâm Nhu, một cô bé vừa ầm ĩ còn hay khóc, bình tĩnh cùng khuyên bảo đối với cô không chừng càng vô dụng, vì vậy nên anh dứt khoát né tránh, dùng lạnh lùng làm giảm xúc động nhất thời của cô.

                Đáng tiếc, Sở Quan hùng xem nhẹ sự cố chấp của Quan Tâm Nhu. Chạng vạng, xe còn chưa đi vào khuôn viên khu nhà, anh đã thấy Quan Tâm Nhu ngồi ở cửa, phản ứng đầu tiên của anh là quay xe rời đi, lập tức nhớ đến hình ảnh cô gái liều lĩnh chắn xe của anh. Sở Quan Hùng đành buông tha cho ý định này, lái xe tiến vào, dù sao cô cũng đã nhìn thấy anh, trốn tránh không khỏi có điểm mất mặt.

    Mình phải trốn xa một chút 29.2


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 29 - Part 2

    -----*-----

    Bắt đầu từ trái tim 6.2



      Chương 6.2Edit: Hin





    Một mình trong đêm tối, Quan Tâm Nhu bàng hoàng bất lực ngã ngồi dưới đất, nước mắt hóa thành từng giọt rơi xuống, thân thể so với trong lòng còn kém đau hơn, chợt ngồi dậy gào khóc. Vì sao cố tình thích hắn, đã biết rõ ràng hắn sẽ không thích mình sao vẫn không biết sống chết nhào tới, cảm giác bị hắn ta chán ghét thật khó chịu, sớm biết thế đã tiếp tục thầm mến có phải tốt hơn không…

                Sở Quan hùng chân trước mới vừa đi sau lưng liền hối hận, tuy rằng hành vi của Quan Tâm Nhu có điểm quá đáng, nhưng anh làm như vậy còn quá đáng hơn, hơn nửa đêm đem một cô gái nhỏ để lại bên đường, cái đó so với cha mẹ vứt bỏ đứa con có khác gì nhau, càng nghĩ cảng ảo não, anh nhanh chóng quay xe trở về. Xa xa đã nghe thấy tiếng khóc của Quan tâm Nhu, anh không khỏi nhẹ nhàng thở ra. May mắn cô vẫn còn ở đây, trừ bỏ khóc đến bi thảm thì không có chuyện gì ngaoif ý muốn xảy ra.

                Nhìn thấy Sở Quan Hùng trở lại, Quan tâm Nhu khóc càng thương tâm, biết rõ nên tự thu liễm bản thân lại một chút nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhào vào lòng anh, tiếp tục khóc rống, nước mắt từng giọt thấm ướt một mảng áo trước khuôn ngực cường tráng, thật không khác gì đứa bé bị bỏ rơi.

                "Tốt rồi, đừng khóc, là tôi không đúng, tôi không nên bỏ em ở lại." Sở Quan hùng trấn an vỗ vỗ tấm lưng nhỏ bé, tiện đà nhấc cô dậy, lại thấy cô lạnh run vì thế cởi áo khoác phủ lên trên người cô. Quan Tâm Nhu được thể càng ôm chặt anh không chịu buông. Mặt anh hiện lên vẻ bất đắc dĩ, nói : «Tôi cam đoan sẽ không bỏ lại em, ngoan, lên xe ».

                Sở Quan hùng thật vất vả đem cô gái dỗ lên xe, một bàn tay lái xe, một bàn tay ở sau đầu cô xoa nhẹ, anh nghĩ thầm chính mình tự làm tự chịu, không có việc gì tự nhiên trêu trọc tiểu bất điểm này làm gì, thế mới nói « thỉnh Thần dễ dàng đưa thần nan », hiện tại anh bắt đầu có loại cảm giác không thoát được cô. (ý nói mời Thần đến thì dễ tiễn Thần đi mới khó ».  

                Quan Tâm Nhu lần thứ hai bước vào nhà Sở Quan hùng, mà nguyên nhân cũng giống lần đầu tiên, đều vì nước mắt. Sở Quan Hùng đối với nước mắt của cô thật sự không có biện pháp, cho dù là cô yên lặng rơi lệ hay gào khóc ầm ỹ đều khiến anh có cảm giác cô giống đứa nhỏ tinh quái, không chiếm được liền khóc, khóc mãi đến khi có người đưa cho mới thôi, đánh mắng cũng vô dụng, đứa nhỏ này thuộc loại vết sẹo đã lành nên không sợ đau.

                Quan Tâm Nhu từ phòng tắm đi ra, Sở Quan hùng vội vàng dụi thuốc lá, đưa cho cô máy sấy tóc, nói tiếp : « Tôi đi ra ngoài mua mấy thứ, trên bàn có trà giải rượu, nhân lúc còn nóng em uống luôn đi».

                Quan Tâm Nhu gật gật đầu, nghĩ nghĩ lại hỏi, "Anh có trở về không?"

                « Đây là nhà của tôi, tồi không về thì đi đâu, em không cần nghĩ nhiều, nhanh uống trà đi, tôi đi một lát rồi về ». Sở Quan Hùng nói xong lập tức mở cửa ra ngoài.

                Tửu lượng của Quan Tâm Nhu rất tốt, cũng rất hiếm khi say, tuy vậy cô vẫn bưng cốc trà giải rượu lên, cái miệng nhỏ hớp một ngụm, mặc dù hương vị không ngon lắm nhưng cô lại luyến tiếc một hơi uống hết. Uống xong trà, Quan Tâm Nhu không yên lòng ngồi xem ti vi, trong lòng lo lắng Sở Quan Hùng tại sao vẫn chưa về, đột nhiên tivi truyền đến tiếng khóc thê thảm, cô giật mình cầm lấy điều khiển từ xa nhanh chóng chuyển kênh.

                Kỳ thật, Quan Tâm Nhu là một người ghét khóc lóc, nhưng đau đớn lại khiến cho cô dễ dàng đổ nước mắt, hồi còn bé bị ngã, cô khóc nguyên một ngày, có lẽ vốn cô cũng không đến nỗi sợ đau như vậy, chính là bị người lớn làm hư, càng ngày càng không thể chịu khổ.

                Quan Tâm Nhu nhìn vết thương nhỏ ở khuỷu tay cùng bắp đùi đã bắt đầu khô lại, cô nhíu mi, lộ ra biểu tình khó có thể chịu được. Lúc này, Sở Quan Hùng đã trở lại, trên tay cầm theo túi gì đó, bởi vì túi bảo vệ môi trường có màu sẫm nên cô không rõ trong túi là cái gì. Sở Quan Hùng nhìn vết thương trên đùi cô, buông cái túi trong tay, lên lầu lấy hộp sơ cứu.

                Sở Quan hùng nửa ngồi nửa quỳ trước mặt Quan Tâm Nhu, đem gấu quần cô xắn lên, lấy bông thấm chút cồn chà lau vết thương. Làn da cô gái này rất tốt, nên bị sẹo gì đó chắc chắn sẽ rất khó coi, anh im lặng liếc nhìn cô phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, còn khẽ cắn môi, đoán rằng cô hẳn rất đau, vì thế một bên lau nhẹ một bên thổi khí, cuối cùng là dán một cái băng cá nhân không thấm nước.

                "Còn có chỗ nào bị thương không?" Anh hỏi.

                Quan Tâm Nhu hơi do dự, đưa khuỷu tay bị trầy ra trước mặt anh. Sở Quan Hùng nhíu mày, nhìn vết cắt dài khoảng một cm đỏ thẫm nổi bật trên cánh tay trắng muốt mượt mà, anh không nói gì cầm băng gạc thay cô xử lý, vẫn một bên lau nhẹ một bên thổi khí. Cô gái này cũng thật yếu ớt, vết thương ngoài da bé xíu như vậy mà cũng không chịu được, nhưng mặc kệ thế nào thì mình cũng đều phải có trách nhiệm.

                Quan Tâm Nhu nhìn mấy miếng băng keo cá nhân trên người, lần đầu tiên trong đời cảm thấy thì ra bị thương cũng không đến nỗi đau lắm, cô vụng trộm quan sát anh, khuôn mặt tuy không tức giận nhưng vẫn nghiêm cẩn, lông mày dày rậm hơi xếch nhọn, lông mi rủ xuống làm cho ánh mắt anh có vẻ dịu dàng, khóe mắt còn có một nếp nhăn nhỏ, khiến anh có lực hấp dẫn đặc biệt, làm người ta không nhịn được muốn dọc theo nếp nhăn đó, theo ánh mắt tiến sâu vào lòng anh.

                Bỗng nhiên, anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô, Quan Tâm Nhu trái tim bỗng nảy lên liên hồi, không tự giác nuốt nước miếng, chậm rãi đưa tay đặt lên khuôn mặt anh, anh cũng không né tránh, chỉ lẳng lặng nhìn cô, đôi mắt có chút thâm trầm khiến cho cô không hiểu nổi cảm xúc trong đó. Sau đó, anh cầm tay cô, nhẹ nhàng kéo xuống, thản nhiên nói : « Không còn sớm, đi nghỉ đi ».

                Bỗng dưng, Quan Tâm Nhu giật mình hiểu được mới vừa rồi trong mắt anh là cái gì, là cự tuyệt. Cô biết, có lẽ kết quả tốt nhất chính là để tất cả mọi chuyện ngưng hẳn ở giờ khắc này, nhưng, cô không cam lòng, nhất thời trong đầu xuất hiện thiên ti vạn lũ, cuối cùng cô hạ quyết tâm, đột nhiên bổ nhào về phía anh, dùng sức hò hét câu nói trong lòng : «Em yêu anh! ».


     
    Copyright © 2011. Truyện Cao H - All Rights Reserved
    Truyện Cao H là Web chuyên convert và edit cả ngôn tình và đam mĩ hay, sắc.