Quảng Cáo

^___________^
Bài mới nhất:
    Chào mừng các bạn đã đến với Blog Truyện Cao H. Mọi truyện convert trong blog được định dạng kiểu jar và ebook prc, được chia sẻ miễn phí không đặt pass. Chúc các bạn tìm được cuốn truyện theo đúng sở thích, cảm thấy thật vui vẻ và thư giãn khi đến với nhà mình. Thân.

    Mình phải trốn xa một chút 30.3


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 30 - Part 3

    -----*-----

    Mình phải trốn xa một chút 30.2


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 30 - Part 2

    -----*-----

    Mình phải trốn xa một chút 30.1


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 30 - Part 1

    -----*-----

    Bắt đầu từ trái tim 7.2



    Edit: Hin


                Sở Quan Hùng đến gần mới phát hiện ra Quan Tâm Nhu không giống với ngày thường, nhất là mái đầu xoăn đủ mọi màu sắc đã biến thành tóc suông thẳng tắp không khác gì mì trường thọ, trên người mặc bộ quần áo thể dục màu trắng anh mua, cả người cô nháy mắt trở nên thanh tú tịnh lệ, rất giống con gái nhà gia giáo. Anh nhíu mày, bỗng dưng nghĩ đến cô giờ này chắc hẳn là đang ở trường mới đúng, làm sao có thời gian suốt ngày ở bên ngoài làm loạn, không phải là bỏ học rồi chứ. Dù sao rất nhiều học sinh bị bạn bè xấu dụ dỗ khiến cho cả đời hối hận.

                "Sao không đi học?" Sở Quan Hùng đút tay vào túi tìm chìa khóa, không có chút ý tứ muốn mở cửa.

                Quan Tâm Nhu chần chờ một chút, nhẹ giọng trả lời: "Tháng bảy sang năm tốt nghiệp." Phản ứng này của anh chắc là không chào đón cô đi, cũng đúng, anh vui mừng mới là lạ, ai kêu cô cố tình thích anh.

                "Vậy bây giờ đang thực tập?"

                Quan Tâm Nhu lắc đầu: "Không phải..."

                Anh ra vẻ giật mình: "Thì ra là trốn học. Cũng đúng, nhìn bộ dáng cũng không giống người chăm chỉ học hành”.

                Quan Tâm Nhu trầm mặc không nói, cảm giác có chút xấu hổ tự ti. Đổi là người khác, bất luận nói cái gì, khó nghe đến đâu, cô từ trước đến giờ đều không để trong lòng. Nhưng bây giờ, từ miệng anh nói ra lại phá lệ chói tai.  

                Sở Quan Hùng nhìn sắc mặt cô không tốt, cũng không còn hứng thú đả kích, sắc mặt khẽ biến âm trầm: “Mau về nhà đi, nhớ chú ý đi học, đừng lãng phí thời gian nếu không sau này hối hận không kịp”. Dứt lời, anh mở cửa đi vào, Quan tâm Nhu theo bản năng tiến lên một bước, anh đột nhiên xoay người, ánh mắt dị thường lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, “Đừng đến quấy rầy tôi”.  

                "Chú à..." Quan Tâm Nhu cắn môi kêu một tiếng, ánh mắt khẩn cầu mang theo hơi nước.  

                "Về đi, nếu như em thật sự yêu thích tôi thì phải nghe lời tôi nói. Em còn nhỏ, đừng đem thời gian lãng phí vào tôi”.

                Quan Tâm Nhu nhìn cánh cửa đóng chặt, con ngươi sáng ngời phút chốc ảm đạm xuống, bàn tay nắm lại thành quyền. Nếu bởi vì nghe lời anh mà không thích anh nữa, cô tình nguyện tiếp tục làm một cô gái hư.

                *

                Sở Quan hùng vẫn luôn xem nhẹ sự cố chấp của Quan Tâm Nhu, anh đã đem mọi chuyện nói đến nước này, kết quả cô vẫn không hiểu ra, đứng ở trước cửa nhà anh không rời đi. Da mặt cô gái này cũng thật đặc biệt dày, anh muốn xem cái cô gọi là “yêu” có thể duy trì được bao lâu. Mặt trời dần lặn, từ năm giờ chiều đến mười một rưỡi, Quan Tâm Nhu vẫn ở đó không nhúc nhích, mãi đến khi sắp mười hai giờ đêm, cuối cùng cô mới chậm rãi rời đi.

                Sở Quan Hùng từ cửa sổ nhìn thấy, nhẹ nhàng thở một hơi nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng lại có chút chua chát không nói nên lời, anh cố gắng sửa sang lại tâm tình rồi đi ngủ. Ngày hôm sau, Sở Quan Hùng lúc rời nhà cố ý quan sát một chút, quả nhiên không nhìn thấy bóng dáng Quan Tâm Nhu, vì thế anh lập tức đi làm. Hôm qua hiệu suất làm việc không được cao nên hôm nay công việc bị dồn lên gấp đôi, anh ở lại công ty tăng ca thật trễ mới về nhà.

                Về nhà là đã một giờ sáng, dưới đèn đường mờ ảo, anh nhìn thấy Quan Tâm nhu ngốc ngếch ngồi trước cửa nhà, trong lòng anh rất không vui, đi qua lay lay cô gái sắp ngủ gật, trầm giọng nói: “Em ở đây làm gì?”

                "Chú! Chú về rồi." Quan Tâm Nhu nhu dụi mắt, ngữ khí mang theo vui sướng, vươn tay kéo anh đi.

                Sở Quan hùng nhanh chóng gạt bàn tay nhỏ bé, cố tình bỏ qua mất mát trông mắt cô, lặp lại câu hỏi: “Em ở đây làm gì?”.  

                "Chờ anh." Dường như cố ý làm cho anh áy náy, Quan Tâm nhu lại bổ sung một câu : “Em hơn bốn giờ đã tới đây...”

                Mà Sở Quan hùng cũng không đáp lại, trực tiếp lướt qua cô, tiếp theo dùng sức đóng rầm cửa. Lỗ tai Quan Tâm Nhu bị thanh âm làm cho ù đi, cô thầm nghĩ anh thật sự tức giận rồi. Aiii! Cô còn chưa tức giận anh về muộn, anh lại còn như vậy, đàn ông có tuổi đúng là khó hầu hạ, bất quá cô thích.

                Ngày qua ngày, quan Tâm Nhu cứ như vậy chờ Sở Quan hùng về nhà, mỗi ngày có thể cùng anh nói chuyện mấy câu là cô đã cảm thấy mỹ mãn, nếu như anh tức giận không chịu để ý đến cô, hôm đó cô sẽ đứng dưới nhà đến khuya. Dần dần, thời gian Sở Quan Hùng về nhà càng ngày càng sớm, có lẽ cả hai người đều không phát hiện ra. Thời gian chờ đợi đối với Quan Tâm Nhu mà nói là dài lâu buồn tẻ nhưng mà cô cũng hiểu được cô vẫn sẽ chờ, chờ anh trở về, mà Sở Quan Hùng mỗi lần trời bắt đầu tối lại không có lòng dạ làm việc, trong lòng nhớ đến một bóng dáng gầy yếu mà quật cường, anh hiểu được nếu chính mình không quay về, cô sẽ không đi.  

                Đột nhiên một ngày, Sở Quan hùng không tăng ca, mới chiều đã về nhà, lúc này Quan Tâm Nhu đang ở trong vườn nhà anh làm cỏ, anh trở về chỉ thấy cô mông lưng vểnh lên hướng về phía anh, bên hông lộ ra một mảng da thịt trắng nõn, không được tự nhiên dời mắt, khụ một tiếng.

                Nghe được thanh âm, Quan Tâm Nhu xoay người, nhận ra anh quay về, vội vàng ném cái kéo trên tay chạy đến trước mặt anh, sợ vui mừng vừa nghi hoặc nói: “Chú! Sao hôm nay chú về sớm vậy?”

                "Tôi mấy giờ về còn phải báo cáo với em sao, em vừa rồi làm cái gì?”. Sở Quan Hùng nhíu mày có vẻ không vui.

                "A, cỏ dại hơi nhiều nên em cắt đi."

                Sở Quan Hùng hơi mím môi, đi vào phía trong. Anh thật không hiểu trong đầu Quan Tâm Nhu chứa cái gì, có sách không niệm, cố tình đến nhà anh làm việc vặt, cũng không muốn tiền công, đứa nhỏ này thật là ngốc.

                "Ai kêu em làm mấy việc đó, cha mẹ em đâu, sao không quản?”

                Quan Tâm Nhu gắt gao đi sau anh: "Họ, họ..." Cô lắp bắp nửa ngày cũng không giải thích được, chẳng lẽ lại nói cha cô có quản, chỉ là quản không nổi?

                Sở Quan hùng mở cửa đi vào, quan Tâm Nhu thực thức thời dừng lại, thở dài trong lòng, thời gian ngắn ngủi bọn họ được ở chung đã muốn hết.  

                "Quan Tâm Nhu, vào đi."

                Bỗng dưng, Quan Tâm Nhu nghe thấy thanh âm vang lên, trên mặt hiện lên vẻ không dám tin, trong mắt nở ra quang mang mang sáng chói.

                Phòng khách dị thường an tĩnh.

                Quan Tâm Nhu đoan chính ngồi trên ghế sofa, thỉnh thoảng trộm ngắm nam nhân bên cạnh, chỉ thấy ai đó cũng có chút suy nghĩ quan sát chính mình, bỗng nhiên anh mở miệng: “Trả lời tôi một chuyện."

                "Chuyện gì?" Quan Tâm Nhu không hiểu được ý tứ của anh, bất quá bộ dáng anh không giống tức giận, nếu không anh làm sao lại cho cô vào nhà.

                "Em thích tôi ở điểm gì?" Sở Quan hùng chậm rãi nói, ngay từ lúc đầu đến bây giờ anh thực sự muốn biết Quan Tâm Nhu rốt cuộc thích anh ở điểm nào, đến mức hai tháng liền không ngừng chờ anh về nhà.

                Quan Tâm Nhu không ngờ được Sở Quan hùng lại đột nhiên hỏi vấn đề này, muốn hỏi cũng nên là thời điểm hai tháng trước lúc cô thổ lộ, hiện tại hỏi cái này khiến cô có chút lo lắng sợ hãi, cô nhìn anh, bộ dáng hoàn toàn chăm chú lắng nghe, trong lòng lại không yên bất an, đến mở miệng nói cũng ấp úng: “Em, Em…”  

                Ánh mắt Sở Quan Hùng mang theo cổ vũ, Quan Tâm Nhu càng hạ quyết tâm, cắn răng nói: "Em không muốn nói!"

                "Được rồi, em có quyền không nói." Sở Quan hùng gật gật đầu, cũng không bắt buộc cô.

                Quan Tâm Nhu hối hận chính mình quá xúc động, thật cẩn thận hỏi lại: “Anh không giận?”

                “Tôi tức giận có tác dụng sao?" Sở Quan hùng cố ý buông trầm sắc mặt, hù dọa cô.

                Nhất thời quan Tâm Nhu vô thố xoa xoa tay, nhỏ giọng xin lỗi: "Thực xin lỗi."

                Sở Quan Hùng cười cười, cảm thấy nha đầu kia cũng rất đáng yêu, có lẽ khuyết điểm chính là do người nhà không quản. Sau đó, anh đưa một cái chìa khóa cho cô, nói: “Về sau đừng đến sớm như thế, đến cũng đừng đứng ở ngoài, người trẻ tuổi phải học được cách chăm sóc chính mình.”

                Quan Tâm Nhu cơ hồ không thể tin được, Sở Quan hùng cư nhiên đưa chìa khóa cho cô! Còn cho phép cô về sau trực tiếp tiến cửa chờ anh! Sở Quan Hùng nhìn biểu tình kinh ngốc (kinh ngạc + ngốc ngếch) của cô, nhẹ nhàng nhíu mày, mình làm vậy có phải sai lầm rồi hay không? Có phải hay không khiến cô hiểu lầm? Sở Quan Hùng nghĩ, tay hơi hơi thu về.

                Thấy thế, quan Tâm Nhu như tỉnh mộng, vội vàng đoạt lấy cái chìa khóa trong lòng bàn tay trước mắt, gắt gao ôm vào ngực như bảo bối, sợ bị người khác cướp mất. Sở Quan Hùng mỉm cười, nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt lại hiện ra càng sâu, “Được rồi, về sau tôi là chú của em, ngoài ra sẽ không có quan hệ khác”. Nếu đuổi cô không đi, không bằng giữ lại để anh dạy dỗ thật tốt.

                Tác giả có lời muốn nói:  cuối cùng giáo giáo liền cấp giáo đến giường lên rồi? Chậc chậc chậc... (đại ý là rất khó dịch, nhưng tóm lại là sắp có thịt rồi !!!!!!!!!!)

    P/S: lâu lắm rồi mới post bài mới, lời hứa sẽ theo hố không drop vẫn còn đó nhg không thể hứa post bài đều đều được vì thế là hứa lèo.  Nếu các bạn đọc truyện, từ chương đầu tiên cho đến chương 7, sẽ thấy giọng văn có chút thay đổi, nhưng thật ra vẫn là một con người chăm chỉ này thôi. Chỉ có điều lúc đầu mình edit theo kiểu đọc convert quen rồi nhưng sau đó thấy làm vậy không được hay nên mình có dịch kỹ hơn một chút. Các bạn nếu rảnh có thể cho ý kiến để mình chỉnh lại nhé. 



    Mình phải trốn xa một chút 29.3


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 29 - Part 3

    -----*-----

    Bắt đầu từ trái tim 7.1


     007 Theo đuổi
    Edit: Hin



               

                Bảy giờ sáng hôm sau, Quan Tâm Nhu bước vào phòng vệ sinh liền nhìn thấy trên bồn rửa mặt có một cái bàn chải và một cái cốc mới tinh, hóa ra đêm qua anh đi ra ngoài vì mấy thứ này, trong lòng cô bỗng cảm thấy ngọt ngào ê ẩm. Sau đó, cô ngâm đầu bàn chải vào nước nóng một phút rồi bôi lên ít kem đánh răng, xong đâu đó lại thả bàn chải trở lại cốc rồi đặt bên cạnh chiếc cốc của anh.

                Quan Tâm Nhu nhìn chằm chằm hai cái cốc, ngây ngô cười, bỗng nhiễn lại nghĩ đến hàm nghĩa của chúng, lập tức nhấc bàn chải của mình thả vào trong cốc của anh, nếu không sẽ ngụ ý bọn họ cả đời vĩnh viễn tách rời nhau, cô không thích như vậy. Quan Tâm Nhu cầm cái cốc đỏ thẫm, là của anh mua, tự nhiên không nỡ vứt đi, thôi thì mang về nhà vậy.

                Trên sofa phòng khách có đặt một bộ quần áo, một bộ đồ thể thao màu trắng, Quan Tâm Nhu cầm lấy thử ướm lên người, có chút hơi dài, hơn nữa, cô từ trước tới giờ chưa từng mặc quần áo thể thao. Trên bàn trà, chiếc gạt tàn thủy tinh đặt lên một tờ giấy, mặt trên chỉ viết bốn chữ, nên sớm về nhà. Quan Tâm Nhu đột nhiên thấy lòng đau nhói, Sở Quan Hùng rõ ràng có ý tránh cô, lời thổ lộ tối hôm qua làm anh không chỉ chán ghét cô mà còn bắt đầu trốn tránh.  

                Quan Tâm Nhu biết có rất nhiều người chán ghét mình, vì e sợ cho nên càng tránh không kịp, hiện tại Sở Quan Mình cũng trở thành một trong số đó khiến cô hiện tại thực ghét bỏ bộ dáng của mình. Nếu như cô thay đổi cách ăn mặc, phải chăng anh sẽ không ghét cô nữa ? Cho là như vậy, Quan Tâm Nhu nhanh chóng thay bộ quần áo mà cả đời cô chưa từng mặc, cầm theo cái cốc đỏ đi ra khỏi cửa.

                Quan Tâm Nhu về nhà đúng lúc cha cô chuẩn bị rời đi. Quan lão gia liếc nhìn con gái, xem xem quần áo trên người cô, trên mặt xuất hiện vẻ kinh ngạc : « Con gái, con mặc quần áo của ai vậy ? Hôm qua lại ngủ nhà bạn đúng không ? ». Mỗi lần con gái không về, ông liền cho rằng cô đến nhà bạn, kỳ thật làm sao ông lại không biết, chẳng qua chỉ là lừa mình dối người thôi, rốt cuộc vẫn phải trách ông vô dụng, trước kia khi vợ ông bỏ đi theo người khác, ông một mình nuôi con không biết làm sao dạy dỗ đứa nhỏ này. Ông làm cha đối với con gái luôn không nỡ mắng lại càng không nỡ đánh, về sau càng ngày càng bận rộn, Tiểu Nhu lại càng không có ai bên cạnh, đến bây giờ thì không có cách nào quản được.

                "Cha, con cần tiền." Quan Tâm Nhu đánh gãy lời cằn nhằn của Quan lão gia, cúi đầu nhìn cái cốc trong tay, âm thầm thề nhất định sẽ vì Sở Quan Hùng thay đổi bản thân, cho dù là trả bất cứ giá nào.

                "Con cần bao nhiêu?"

                "Cha cứ đưa trước cho con một ngàn đi."

                Quan lão gia sảng khoái đưa tiền, ông cũng đã từng nghĩ đến chặn tiền tiêu vặt của con, nếu cô không có tiền có lẽ sẽ ngoan ngoãn hơn một chút chăng ? Nhưng sự thật chứng minh, cho dù có tiền hay không thì con gái ông đều xếp vào loại phản nghịch, ông biết một số thanh niên bây giờ không có tiền thì kiếm công việc làm thêm, nhưng con gái ông làm sao có thể để cho người khác sai bảo. Cho nên, ông vẫn tiếp tục ngậm ngùi làm một người cha thất bại vậy, ít nhất con gái yêu của ông về vật chất sẽ không phải chịu khổ, nói không chừng sau này con bé sẽ tỉnh ngộ, Quan lão gia âm thầm nghĩ.  

                *

                Sở Quan Hùng cực lực không muốn thừa nhận một ngày nay anh thật không yên lòng, hiệu suất công việc không được như mọi ngày, nguyên nhân là do một đứa trẻ con không biết trời cao đất dày thổ lộ. Sở Quan Hùng chắc chắn là được nhiều phụ nữ ái mộ, hơn nữa có người biểu đạt tình yêu đối với anh còn là chuyện thường xuyên, nhưng mà một cô bé nói yêu anh thì đây là lần đầu tiên. Anh cảm giác thế giới của anh có điểm sụp đổ, anh đã già rồi sao (vâng, anh đã rất già rồi)? Thật không theo nổi suy nghĩ của người trẻ, trong mắt bọn họ rốt cuộc có luân lý thông thường hay không?  

                Chẳng lẽ Quan Tâm Nhu không nhìn ra sự chênh lệch sâu sắc giữa bọn họ, lại còn nói yêu anh, thật là buồn cười, cô biết cái gì là tình yêu sao? Mới gặp nhau có hai lần thôi, đã nói yêu anh, mấy đứa trẻ bây giờ thật là lỗ mãng. Sở Quan Hùng muốn vứt lời thổ lộ của Quan Tâm Nhu ra sau đầu, nhưng phải thừa nhận rằng, chuyện này xác thực ảnh hưởng đến anh.

                Ngày hôm qua, anh chạy trối chết, buổi sáng lại phá lệ không đi tập thể dục mà trực tiếp đến công ty, anh có điểm không biết làm sao, cự tuyệt phụ nữ vốn là sở trường của anh, chỉ cần giải thích rõ ràng, họ đều hiểu được nên bỏ cuộc. Nhưng đây cố tình lại là Quan Tâm Nhu, một cô bé vừa ầm ĩ còn hay khóc, bình tĩnh cùng khuyên bảo đối với cô không chừng càng vô dụng, vì vậy nên anh dứt khoát né tránh, dùng lạnh lùng làm giảm xúc động nhất thời của cô.

                Đáng tiếc, Sở Quan hùng xem nhẹ sự cố chấp của Quan Tâm Nhu. Chạng vạng, xe còn chưa đi vào khuôn viên khu nhà, anh đã thấy Quan Tâm Nhu ngồi ở cửa, phản ứng đầu tiên của anh là quay xe rời đi, lập tức nhớ đến hình ảnh cô gái liều lĩnh chắn xe của anh. Sở Quan Hùng đành buông tha cho ý định này, lái xe tiến vào, dù sao cô cũng đã nhìn thấy anh, trốn tránh không khỏi có điểm mất mặt.

    Mình phải trốn xa một chút 29.2


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 29 - Part 2

    -----*-----

    Bắt đầu từ trái tim 6.2



      Chương 6.2Edit: Hin





    Một mình trong đêm tối, Quan Tâm Nhu bàng hoàng bất lực ngã ngồi dưới đất, nước mắt hóa thành từng giọt rơi xuống, thân thể so với trong lòng còn kém đau hơn, chợt ngồi dậy gào khóc. Vì sao cố tình thích hắn, đã biết rõ ràng hắn sẽ không thích mình sao vẫn không biết sống chết nhào tới, cảm giác bị hắn ta chán ghét thật khó chịu, sớm biết thế đã tiếp tục thầm mến có phải tốt hơn không…

                Sở Quan hùng chân trước mới vừa đi sau lưng liền hối hận, tuy rằng hành vi của Quan Tâm Nhu có điểm quá đáng, nhưng anh làm như vậy còn quá đáng hơn, hơn nửa đêm đem một cô gái nhỏ để lại bên đường, cái đó so với cha mẹ vứt bỏ đứa con có khác gì nhau, càng nghĩ cảng ảo não, anh nhanh chóng quay xe trở về. Xa xa đã nghe thấy tiếng khóc của Quan tâm Nhu, anh không khỏi nhẹ nhàng thở ra. May mắn cô vẫn còn ở đây, trừ bỏ khóc đến bi thảm thì không có chuyện gì ngaoif ý muốn xảy ra.

                Nhìn thấy Sở Quan Hùng trở lại, Quan tâm Nhu khóc càng thương tâm, biết rõ nên tự thu liễm bản thân lại một chút nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhào vào lòng anh, tiếp tục khóc rống, nước mắt từng giọt thấm ướt một mảng áo trước khuôn ngực cường tráng, thật không khác gì đứa bé bị bỏ rơi.

                "Tốt rồi, đừng khóc, là tôi không đúng, tôi không nên bỏ em ở lại." Sở Quan hùng trấn an vỗ vỗ tấm lưng nhỏ bé, tiện đà nhấc cô dậy, lại thấy cô lạnh run vì thế cởi áo khoác phủ lên trên người cô. Quan Tâm Nhu được thể càng ôm chặt anh không chịu buông. Mặt anh hiện lên vẻ bất đắc dĩ, nói : «Tôi cam đoan sẽ không bỏ lại em, ngoan, lên xe ».

                Sở Quan hùng thật vất vả đem cô gái dỗ lên xe, một bàn tay lái xe, một bàn tay ở sau đầu cô xoa nhẹ, anh nghĩ thầm chính mình tự làm tự chịu, không có việc gì tự nhiên trêu trọc tiểu bất điểm này làm gì, thế mới nói « thỉnh Thần dễ dàng đưa thần nan », hiện tại anh bắt đầu có loại cảm giác không thoát được cô. (ý nói mời Thần đến thì dễ tiễn Thần đi mới khó ».  

                Quan Tâm Nhu lần thứ hai bước vào nhà Sở Quan hùng, mà nguyên nhân cũng giống lần đầu tiên, đều vì nước mắt. Sở Quan Hùng đối với nước mắt của cô thật sự không có biện pháp, cho dù là cô yên lặng rơi lệ hay gào khóc ầm ỹ đều khiến anh có cảm giác cô giống đứa nhỏ tinh quái, không chiếm được liền khóc, khóc mãi đến khi có người đưa cho mới thôi, đánh mắng cũng vô dụng, đứa nhỏ này thuộc loại vết sẹo đã lành nên không sợ đau.

                Quan Tâm Nhu từ phòng tắm đi ra, Sở Quan hùng vội vàng dụi thuốc lá, đưa cho cô máy sấy tóc, nói tiếp : « Tôi đi ra ngoài mua mấy thứ, trên bàn có trà giải rượu, nhân lúc còn nóng em uống luôn đi».

                Quan Tâm Nhu gật gật đầu, nghĩ nghĩ lại hỏi, "Anh có trở về không?"

                « Đây là nhà của tôi, tồi không về thì đi đâu, em không cần nghĩ nhiều, nhanh uống trà đi, tôi đi một lát rồi về ». Sở Quan Hùng nói xong lập tức mở cửa ra ngoài.

                Tửu lượng của Quan Tâm Nhu rất tốt, cũng rất hiếm khi say, tuy vậy cô vẫn bưng cốc trà giải rượu lên, cái miệng nhỏ hớp một ngụm, mặc dù hương vị không ngon lắm nhưng cô lại luyến tiếc một hơi uống hết. Uống xong trà, Quan Tâm Nhu không yên lòng ngồi xem ti vi, trong lòng lo lắng Sở Quan Hùng tại sao vẫn chưa về, đột nhiên tivi truyền đến tiếng khóc thê thảm, cô giật mình cầm lấy điều khiển từ xa nhanh chóng chuyển kênh.

                Kỳ thật, Quan Tâm Nhu là một người ghét khóc lóc, nhưng đau đớn lại khiến cho cô dễ dàng đổ nước mắt, hồi còn bé bị ngã, cô khóc nguyên một ngày, có lẽ vốn cô cũng không đến nỗi sợ đau như vậy, chính là bị người lớn làm hư, càng ngày càng không thể chịu khổ.

                Quan Tâm Nhu nhìn vết thương nhỏ ở khuỷu tay cùng bắp đùi đã bắt đầu khô lại, cô nhíu mi, lộ ra biểu tình khó có thể chịu được. Lúc này, Sở Quan Hùng đã trở lại, trên tay cầm theo túi gì đó, bởi vì túi bảo vệ môi trường có màu sẫm nên cô không rõ trong túi là cái gì. Sở Quan Hùng nhìn vết thương trên đùi cô, buông cái túi trong tay, lên lầu lấy hộp sơ cứu.

                Sở Quan hùng nửa ngồi nửa quỳ trước mặt Quan Tâm Nhu, đem gấu quần cô xắn lên, lấy bông thấm chút cồn chà lau vết thương. Làn da cô gái này rất tốt, nên bị sẹo gì đó chắc chắn sẽ rất khó coi, anh im lặng liếc nhìn cô phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, còn khẽ cắn môi, đoán rằng cô hẳn rất đau, vì thế một bên lau nhẹ một bên thổi khí, cuối cùng là dán một cái băng cá nhân không thấm nước.

                "Còn có chỗ nào bị thương không?" Anh hỏi.

                Quan Tâm Nhu hơi do dự, đưa khuỷu tay bị trầy ra trước mặt anh. Sở Quan Hùng nhíu mày, nhìn vết cắt dài khoảng một cm đỏ thẫm nổi bật trên cánh tay trắng muốt mượt mà, anh không nói gì cầm băng gạc thay cô xử lý, vẫn một bên lau nhẹ một bên thổi khí. Cô gái này cũng thật yếu ớt, vết thương ngoài da bé xíu như vậy mà cũng không chịu được, nhưng mặc kệ thế nào thì mình cũng đều phải có trách nhiệm.

                Quan Tâm Nhu nhìn mấy miếng băng keo cá nhân trên người, lần đầu tiên trong đời cảm thấy thì ra bị thương cũng không đến nỗi đau lắm, cô vụng trộm quan sát anh, khuôn mặt tuy không tức giận nhưng vẫn nghiêm cẩn, lông mày dày rậm hơi xếch nhọn, lông mi rủ xuống làm cho ánh mắt anh có vẻ dịu dàng, khóe mắt còn có một nếp nhăn nhỏ, khiến anh có lực hấp dẫn đặc biệt, làm người ta không nhịn được muốn dọc theo nếp nhăn đó, theo ánh mắt tiến sâu vào lòng anh.

                Bỗng nhiên, anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô, Quan Tâm Nhu trái tim bỗng nảy lên liên hồi, không tự giác nuốt nước miếng, chậm rãi đưa tay đặt lên khuôn mặt anh, anh cũng không né tránh, chỉ lẳng lặng nhìn cô, đôi mắt có chút thâm trầm khiến cho cô không hiểu nổi cảm xúc trong đó. Sau đó, anh cầm tay cô, nhẹ nhàng kéo xuống, thản nhiên nói : « Không còn sớm, đi nghỉ đi ».

                Bỗng dưng, Quan Tâm Nhu giật mình hiểu được mới vừa rồi trong mắt anh là cái gì, là cự tuyệt. Cô biết, có lẽ kết quả tốt nhất chính là để tất cả mọi chuyện ngưng hẳn ở giờ khắc này, nhưng, cô không cam lòng, nhất thời trong đầu xuất hiện thiên ti vạn lũ, cuối cùng cô hạ quyết tâm, đột nhiên bổ nhào về phía anh, dùng sức hò hét câu nói trong lòng : «Em yêu anh! ».


    Mình phải trốn xa một chút 29.1


    Lam Nguyet Minh Edit

    Chương 29 - Part 1

    -----*-----

    Bắt đầu từ trái tim 6.1


    Chương 6.1: Chuyện trước hôn nhân
    Edit: Hin



    [006]

                Sau khi hôn trộm Sở Quan hùng, Quan Tâm Nhu hưng phấn đến nỗi không thể đi vào giấc ngủ, ở trong phòng đi lại như mộng du, cô không dám bật đèn, sợ làm cho người trong phòng ngủ kia bừng tỉnh, liền như vậy trong cảnh tối lửa tắt đèn sờ soạng kết cấu bài trí của mấy đồ vật này nọ, đột nhiên đầu không cẩn thận đập vào vách tường, Quan Tâm Nhu đau đến mức chảy nước mắt mà vẫn không dám kêu lên. Tới gần bình minh, cô cuối cùng cũng thấy buồn ngủ, liền nằm thẳng xuống  sopha phòng khách. Ở trong hoàn cảnh xa lạ, cô không có chút sợ hãi, trong lòng ngược lại còn thấy có chút ngọt ngào ê ẩm, dần dần mang theo cảm khó hiểu này chìm vào giấc ngủ.

                Buổi sáng 7 giờ.

                Sở Quan hùng cầm cốc đi về phía phòng bếp, theo tầm mắt thoáng nhìn thấy một đôi chân trắng noãn, anh buông cốc, đi về phía sopha. Sau đó, lông mày Sở Quan Hùng hung hăng nhíu một cái, có vẻ tương đối không vui, tay dùng sức gõ xuống mặt bàn. Nhưng mà cô gái này ngủ thực sự sâu, thân mình cuộn tròn, không hề có nửa điểm phản ứng.

                Lông mày dày rậm xoắn lại càng nhanh, Sở Quan Hùng thật không hiểu trong đầu cô bé này nghĩ cái gì, tối hôm qua rõ ràng chỉ cho cô vào phòng ngủ cho khách nghỉ ngơi, kết quả sáng ra đã thấy cô cuộn người ngủ trên sopha, đến cả chăn cũng không có, hiện giờ đã là tháng mười một, chịu lạnh một chút cũng dễ cảm mạo, đầu cô bé này làm bằng đậu tương hay sao ?

                Sở Quan hùng nhìn đồng hồ, tiếp theo đến phòng ngủ cho khách cầm một cái chăn lông đi ra, phủ lên người Quan Tâm Nhu, sau đó rời nhà đi tập thể dục. Cuộc sống thường ngày của anh rất có quy luật, buổi tối ngủ đúng giờ, sáng dậy sớm tập luyện nửa tiếng, như vậy mới có thể bảo đảm có một cơ thể khỏe mạnh. Nửa giờ sau Sở Quan Hùng trở về, anh liếc nhìn cô gái trên sopha rồi vào phòng tắm tắm rửa, đến khi đi ra, Quan Tâm Nhu vẫn còn đang ngủ, không hề có dấu hiệu tỉnh dậy.

                "Dậy đi, tôi đưa cô về nhà." Sở Quan hùng đẩy đẩy bả vai cô gái.

                Phải ước chừng 10 phút, Quan Tâm Nhu rốt cục cũng phản ứng, đầu tiên là co người ưm một tiếng, giọng nói yếu ớt nhu nhược làm cho Sở Quan Hùng nhăn mày, trong lòng không hiểu sao thấy hờn giận, anh nói : « Đứng lên thay quần áo, tôi đưa cô về. »

                Thanh âm trầm thấp trong trẻo nhưng lại lạnh lùng làm thần trí trì độn của Quan Tâm Nhu lập tức thanh tỉnh, lơ đãng nhìn chăn lông trên người mình, hương về phía anh gật đầu. Quan Tâm Nhu vào phòng tắm rửa mặt mũi, vì không có bàn chải đánh răng nên đành phải ý tứ súc miệng, sau đó đi ra thay quần áo, trong vòng 3 phút đã đứng trước mặt Sở Quan Hùng, anh thấy trên mặt cô gái còn đọng lại giọt nước, rút một tờ khăn giấy đưa cho cô.

                Quan Tâm Nhu nhẹ nhàng cầm khăn giấy lau giọt nước trên mặt, đi theo Sở Quan Hùng ra cửa. Đưa cô về nhà, anh không nói nửa lời lập tức rời đi, đến đây lần đầu hai người gặp mặt chấm dứt.

                *

                Gặp lại cũng đã là nửa tháng sau, một người em họ bên nhà chú của Sở Quan Hùng đến quán bar uống rượu say, vì thế bằng hữu của người này gọi điện cho anh đến đón người, Sở Quan hùng không nghĩ tới thế nhưng lại gặp Quan Tâm nhu ở đây, lúc ấy cô so với người anh em say như chết của anh cũng không khá hơn bao nhiêu, đều say đến bất tỉnh nhân sự, vây quanh còn có một đám trai không ngừng tiếp rượu mà cô ai cũng không cự tuyệt.

                Sở Quan hùng bỗng nhiên trong lúc đó dâng lên một nỗi buồn bực, não cô gái này thật không ra gì, vì thế anh nhờ anh bạn lúc nãy gọi điện đưa em họ ra xe trước rồi hướng về phía đám thanh niên không đứng đắn kia túm cô gái say xỉn bước đi, không ngờ một gã nam sinh chắn anh lại, « Anh là ai ? Muốn làm gì ? »

                Từ diện mạo cho đến mùi rượu nồng đậm xung quanh, ngày cả lời nói của bọn họ đều khiến Sở Quan Hùng thấy phản cảm. Nhưng chết tiệt hắn nói đúng, anh có là gì của cô đâu. Bất quá chỉ là một lần gặp gỡ thôi. Đột nhiên cô gái say khướt bật dậy ôm lấy anh, mơ mơ màng màng hỏi : « Chú, là chú sao ? Có thật là chú không ? ». Giọng nói cử cô tựa hồ chứa đựng một tia vui sướng.

                Không đợi anh đáp lời, tên thanh niên vừa đúng chặn anh ngồi trở lại ghế, hùng hùng hổ hổ nói : « Thì ra là chú của Quan Tâm Nhu. Ha ! Quan Tâm Nhu em cũng thật là, lớn thế này vẫn còn có người quản, thực mất mặt. Đi nhanh lên ! ».

                Sở Quan hùng mang theo hai con ma men rời khỏi quán bar, anh trước tiên đưa em họ về nhà chú, rồi sau đó cũng tính đưa Quan Tâm Nhu về nhà. Quan Tâm Nhu thừa dịp anh đỡ em họ ra khỏi xe, từ phía sau leo lên ghế phụ, Sở Quan Hùng vừa mở cửa ra lập tức nhíu mày, nghĩ rằng cô gái nhỏ này thực là dày vò anh không bình thường. Anh khởi động xe, dựa vào trí nhớ hướng về phía nhà Quan Tâm Nhu.

                "Chú, anh muốn đưa tôi đi đâu ? ». Quan tâm Nhu chậm rãi nhích về phía anh, đầu gật gật gù gù, cuối cùng gục trên cánh tay anh.

                Sở Quan hùng lại nhíu mày, trong thoáng chốc cảm thấy trong xe tràn ngập mùi rượu, mà bên cạnh chính là một tiểu tửu quỷ, anh thấp giọng khiển trách : « Ngồi yên, tôi đưa cô về nhà ».  

                Sở Quan hùng nói chưa dứt lời, Quan tâm Nhu vừa nghe vừa nhích sát vào người anh, cảm thấy hương vị trên người anh thật thơm, cô thật luốn ôm chặt lấy, Quan Tâm Nhu thuộc dạng người tùy tâm sở dục, hai tay lập tức ôm lấy thắt lưng Sở Quan Hùng, hai má mềm mại dùng sức cọ vào bụng anh. Sở Quan Hùng giật mình, thân thể không không chế được mà nổi lên phản ứng, làm cho anh vừa lúng túng vừa khó xử.  

                "Quan Tâm Nhu, cô ngồi dậy cho tôi!" Sở Quan hùng lạnh giọng quát một tiếng, sắc mặt nghiêm khắc âm trầm. Ngay sau đó, anh hạ cửa kính xe xuống, nhấn mạnh chân ga, gió đêm lạnh thấu xương lập tức thổi vào. Quan Tâm Nhu ăn mặc mỏng manh, bị gió lạnh thổi, bỗng chốc nổi da gà, một chút cảm giác say cũng theo đó mà chạy sạch. Cô chính là giả say làm càn, nhân tiện chiếm chút tiện nghi mà thôi, không nghĩ anh lại phản ứng mạnh mẽ như thế, chẳng lẽ anh chán ghét cô đến mức đó.

                Cô không quản được nhiều như vậy, muốn chán ghét thì chán ghét đi. Quan tâm Nhu trực tiếp gối đầu lên đùi anh, bàn tay nhỏ bé sờ loạn trên thân thể cường tráng. « Chú à, anh làm sao biết tên của tôi ? ». Ngay cả hôm cô ở nhà anh ngủ lại một đêm, anh cũng không mở miệng hỏi một câu, không hỏi tên, không hỏi tuổi thậm chí một câu sinh nhật vui vẻ cũng keo kiệt. Cô vì chuyện này mà tinh thần sa sút, không ngờ hôm nay gặp lại anh, hẳn là ông trời ý muốn nói cô không được buông tay đúng không ?

                Sở Quan Hùng ngàn vạn lần không nghĩ tới Quan tâm Nhu thế nhưng dám cả gan làm loạn, anh nhấn mạnh chân phanh, một phen bắt lấy cổ tay cô, đẩy thân thể của cô, « cô cút xuống cho tôi ».


                Quan Tâm Nhu bị bộ dạng hung thần ác sát của anh dọa đến đờ đẵn, anh mắt bông nhiên có cảm giác chua sót đau đớn, nước mắt dần dần dâng lên làm cả hốc mắt ẩm ướt. Nhưng như vậy cũng không khiến cho Sở Quan Hùng mềm lòng, anh xuống xe vòng sang bên kia, mở cửa lôi Quan Tâm Nhu ra ngoài, sau đó nhanh chóng quay trở lại xe, tuyệt tình mà đi. 













    Bắt đầu từ trái tim 5.2


    chương 5.2
    Edit: Hin



    Trận cãi vã nhỏ nhặt này quả nhiên không tệ, hai người càng trở nên hòa hảo, Sở Quan Hùng càng chiều chuộng Quan Tâm Nhu mà Quan Tâm Nhu cũng càng nhu thuận nghe lời, cho dù vẫn có chút tùy hứng nhỏ nhưng đều ở trong phạm vi có thể tha thứ.

                Quan Tâm Nhu càng nghĩ càng không thể đè nén uất ức xuống, trước kia cô hăng hái như vậy, không sợ trời, không sợ đất, hôm nay lại thua bởi một tầng màng, cô nhịn không được bắt đầu khinh bỉ chính mình. Hơn nữa, cô thì không có việc gì nhưng Sở Quan Hùng lại có a, anh đã ba mươi bảy tuổi, mỗi ngày đều vì cô mà nghẹn, nói không chừng ngày nào đó nghẹn nhiều đến mức sinh bệnh. Hoặc có khi không chịu nổi, như vậy chẳng phải cô sẽ làm quả phụ cả đời sao? Không được, tuyệt đối không được !

                Vì thế, quan Tâm Nhu bắt đầu hồi tưởng lại các mối quan hệ, tìm xem ai có thể giúp mình giải quyết vấn đề này, suy nghĩ cuối cùng cũng bay đến một người, lập tức gọi điện thoại hỏi đối phương khi nào rảnh, nhận được lời đồng ý của người ta, vội vàng cầm ví chân như bôi mỡ trườn ra khỏi cửa.

                Trong lúc nói chuyện điện thoại với Quan Tâm Nhu, Kỷ Tiểu Khiết đang bị nữ nhi nghịch ngợm gây sự đến mức tức giận hộc máu, buồn bực mà không có chỗ phát tiết, dập điện thoại, Kỷ Tiểu Khiết lập tức ném nữ nhi vào trong lòng bảo mẫu, thay quần áo bước ra khỏi cửa.

                Quan Tâm Nhu quen biết Kỷ Tiểu Khiết hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn, khi đó cô và Sở Quan Hùng còn chưa ở cùng một chỗ, chỉ có thể vụng trộm theo dõi anh ở mấy nơi anh hẹn gặp đối tác, tất nhiên cũng vì vụng trộm mà không có thư mời, chỉ có thể trèo tường đột nhập. Xa xa cô nhìn thấy anh bị một đám nữ nhân uốn éo vây lấy, trong lòng buồn bực, rất muốn xông tới giải cứu, mà cô quả thật cũng làm như vậy, kết quả vì mặc quần áo kỳ dị không hợp quy củ mà bị đưa đến phòng bảo vệ, chỉ kém không bị người ta trực tiếp một cước đá bay ra ngoài, may mắn được Kỷ Tiểu Khiết ra tay cứu giúp.

                Sở Quan hùng lúc đó cũng rất nhanh phát hiện ra Quan Tâm Nhu, sắc mặt anh không tốt, mang theo cô chạy lấy người, trước khi đi, Quan Tâm nhu vẫn kịp trao đổi số điện thoại với Kỷ Tiểu Khiết. (chuyện này xảy ra sau khi 2 anh chị gặp nhau tại bữa tiệc sinh nhật ở KTV)

                Sau này liên lạc lại với Kỷ Tiểu Khiết, hơn nữa cảm tình đối với cô ấy lại không tồi nên muốn kết giao bằng hữu. Hai người tuổi tác tương tự nhưng làm cho Quan Tâm Nhu cực kỳ kinh ngạc là Kỷ Tiểu Khiết mười tám tuổi đã kết hôn, hai mươi tuổi đã làm mẹ, so với chính mình cũng hai mươi tuổi lại… aiiii, không đề cập tới cũng thế mà đề cập tới cũng thế.

                Lần đầu tiên gặp, ấn tượng về Quan tâm Nhu trọng lòng Kỷ Tiểu Khiết là một cô gái ăn mặc lố lăng, thực sự là nhớ mãi không quên. Lúc đó còn tưởng người đàn ông xách Quan Tâm Nhu đi là trưởng bối trong nhà, không thể ngờ được lại là đối tượng thầm mến của cô ấy. Dù sao thì cô vẫn rất thích Tiểu Nhu, cảm thấy cô ấy lá gan thật lớn, hơn nữa hai người có rất nhiều điểm chung. Ví dụ như đều đăng kí kết hôn tại Pháp, ví dụ như đều gả cho đàn ông nhiều tuổi. Kỳ thật, Kỷ Tiểu Khiết một chút cũng không cảm thấy lão công nhà mình già, nhưng lại thấy lão công nhà Quan Tâm Nhu thật sự có điểm hơi lớn tuổi, qua vài năm nữa liền bốn mươi, đến lúc đó chẳng phải Quan Tam Nhu mới có hai mươi ba hay sao. Nghĩ thì vẫn chỉ là nghĩ, Kỷ Tiểu Khiết không hề có ý định nói cho Quan Tâm Nhu, để tránh phí sức lại chẳng có kết quả tốt. (Có lẽ Chị Nhu lúc này cũng cùng có ý tưởng với chị Khiết)

                Quan Tâm Nhu nói ra khúc mắc của bản thân, hỏi Kỷ Tiểu Khiết nên làm cái gì bây giờ. Kỷ Tiểu Khiết hồi tưởng lại chuyện của mình nhiều năm trước, buồn bã nói : « Mình lần đầu tiên làm xong, vào bênh viện ».

                Sắc mặt Quan Tâm Nhu nháy mắt tái nhợt, mím môi, "Không thể nào, thật sự nghiêm trọng như vậy?"

                "Có thể là khi đó mình còn nhỏ, không hiểu chuyện nhiều lắm, có điểm lỗ mãng." Kỷ Tiểu Khiết cười cười, lại kề sát vào bên tai Quan tâm Nhu nhỏ giọng nói: "Kỳ thật cảm giác rất tuyệt, cậu đừng sợ hãi như vậy."

                "Mình đã thử qua vô số lần, mỗi lần đều đau, cuối cùng liền không giải quyết được gì." Quan Tâm Nhu thở dài.

                Bỗng dưng, Kỷ Tiểu Khiết lôi Quan Tâm Nhu ra khỏi quán cà phê, vẫy một chiếc taxi, nói một cái tên bệnh viện.

                Quan Tâm Nhu mù mờ không rõ, "Chúng ta đi bệnh viện làm gì?"

                Kỷ Tiểu Khiết cười âm hiểm.

                Đến bệnh viện, Quan Tâm Nhu đến thủ tục đăng kí còn chưa kịp làm, đã bị Kỷ Tiểu Khiết mạnh mẽ lôi kéo đến khoa phụ sản.

                Sau đó không lâu, quan Tâm Nhu cúi thấp đầu đi ra, Kỷ Tiểu Khiết vỗ vỗ bả vai của cô, đồng tình nói: "Ai nha, đừng nản chí, tuy rằng có hơi dày, nhưng chung quy vẫn là tầng màng, dùng sức một chút thì có thể ——" lời còn chưa dứt, di động vang lên, trong hành lang im lặng có vẻ phá lệ chói tai.

                Kỷ Tiểu Khiết nhìn nhìn dòng chữ trên màn hình, ấn nút nhận cuộc gọi, di động lập tức truyền đến một giọng nói trầm thấp, "Bảo bối, bỏ lại anh với con đi chơi vui vẻ sao ? Luyến tiếc không muốn trở về ? Em có phải đang tính ở bên ngoài qua đêm… »

               « Được rồi, được rồi, em về ngay đây, vậy nhé… » Kỷ Tiểu Khiết cúp điện thoại, quay sang nói với Quan Tâm Nhu : « Mình phải về bây giờ, cậu cũng nên về sớm đi, lần sau gặp nhất đinh phải kể cho mình kết quả như thế nào. Nhớ kỹ, muốn thành công, phải nhẫn tâm, phải dùng lực ! ».

                Quan Tâm Nhu đột nhiên có một loại cảm giác bị bạn xấu làm hại. Thực phiền, ông trời chính là đang muốn tra tấn cô mà, đã biết cô sợ đau đến chết vậy mà cô còn được « may mắn » tặng một lớp màng xử nữ dày hơn bình thường.

                *

                Sở Quan Hùng rõ ràng cảm nhận được tiểu bảo bối nhà mình có tâm sự, nửa tiếng nhìn cô ngồi ngẩn người cuối cùng cũng khiến anh hứng thú đi ra tra hỏi, phải biết rằng Quan Tâm Nhu nói không hơn không kém chính là một đứa nhỏ vô tâm vô phế, lá gan lớn mà ý đồ xấu lại nhiều, trên cơ bản chẳng có việc gì có thể phiền đến cô, hơn nữa anh hiện giờ còn rất nuông chiều cô, cô còn gì để phiền não ?

                « Tiểu bảo bối, nói cho chú Quan biết đang suy nghĩ gì ? ». Sở Quan Hùng ôm lấy Quan Tâm Nhu, cúi đầu hôn lên mi tâm đang nhíu chặt, kết quả cô liếc anh một cái sau đó còn thở dài một hơi.

               

                Cái này thực sự khiến Sở Quan Hùng buồn bực, anh thật sự không hiểu một cô gái hai mươi tuổi thì có thể có cái gì phiền lòng, cô không lo ăn mặc càng không lo thiếu tiền tiêu, cơ thể lại càng không đau ốm, êm đẹp như vậy thế nào lại tự nhiên buồn bực?

                Quan Tâm Nhu nhìn ánh mắt kiên nghị của Sở Quan Hùng đã có dấu vết thời gian, anh thật sự không còn trẻ, đàn ông tuổi này thường đã làm ba, chỉ sợ người lên chức ông cũng có, kết quả anh dù đã kết hôn mà nghĩa vụ vợ chồng cơ bản cũng không làm được.

                "Chú Quan, anh đi mua thuốc gây tê về đi." Quan Tâm Nhu chợt nhắc lại, cô không dám nói cho anh biết chuyện cô đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ còn nói màng xử nữ của cô so với người bình thường dày hơn một chút, khả năng lúc phá cũng sẽ càng đau.

                Sở Quan hùng cười lớn một tiếng, sờ sờ đầu cô, đau lòng nói : « Đứa ngốc, anh còn tưởng em phiền não chuyện gì lớn lắm, việc này em đừng suy nghĩ nhiều quá, chúng ta cứ từ từ, thật ra em chỉ là bị ảnh hưởng tâm lý, sợ đau nên mới dẫn đến tình hình này, ngoan, em phải tin tưởng người đàn ông của em chứ ».

                « Anh vẫn còn chưa phải người đàn ông của em đâu. » Quan Tâm Nhu không nể mặt mà đả kích anh, giây tiếp theo đã bị đặt dưới thân người ta. Sở Quan Hùng kề sát vào cô, tay dùng sức bắt lấy bộ ngực mềm mại đang phập phồng, ngữ khí nguy hiểm nói : « Bé ngoan, còn dám châm chọc chú, có tin chú làm em ngay tại đây không ? ». 

                "Đến đây đi, em cầu còn không được, chỉ sợ anh không có năng lực thôi ». Quan Tâm Nhu tiếp tục không sợ chết kích thích Sở Quan Hùng, nếu anh ngoan cường quyết tâm, hẳn là vẫn có hy vọng thoát khỏi tình trạng này, chỉ sợ anh lại luyến tiếc.

                Sở Quan hùng sửng sốt, lập tức xoa xoa cái trán của cô, kỳ quái nói: "Không phát sốt, như thế nào tự nhiên nói năng như vậy?"

                Quan Tâm Nhu cố ý thở dài thật mạnh một tiếng, còn nói thêm: "Chú thừa nhận đi, chú đã nhịn không nổi đúng không ?"

                Mặt Sở Quan Hùng hơi run rẩy, bàn tay vòng quanh eo Quan Tâm Nhu nhẹ nhàng bóp một cái : « Đứa nhỏ hỗn láo này, da ngứa có phải không ? Cư nhiên lại nói chồng em như vậy »

                "Dù sao hữu danh vô thực, chú à, em không phải da ngứa, là phía dưới..." Quan Tâm Nhu bỗng nhiên đỏ mặt, bám vào một bên tai của anh thì thầm. Chỉ thấy ánh mắt Sở Quan Hùng bốc chốc nheo lại, bàn tay to lớn lướt xuống dưới, tìm đến địa phương thần bí, « Nếu ngứa, chú liền gãi cho Tiểu Nhu hết ngứa ».

                "Chú nói được phải làm được nha, nếu không về sau Tiểu Nhu không bao giờ tin chú nữa ».

                Quan Tâm Nhu ôm lấy eo người trước mặt, thân thể chậm rãi vặn vẹo, ẩn ẩn mang theo dụ dỗ. Được rồi ! Chỉ cần bọn họ quyết tâm, một tầng màng làm sao có thể ngăn cản được cuộc sống tính phúc.

                 Sở Quan Hùng đâu còn là tiểu tử vài ba sợi tóc, mà đã sớm tu thành hồ ly gian xảo lão luyện, làm sao có thể bị mấy câu kích động của Quan Tâm Nhu mà đánh mất lý trí, anh biết cô gái nhỏ này biểu hiện dị thường như vậy nhất định là có nguyên nhân, bằng không với cá tính sợ đau đến chết của cô thì làm sao có thể chủ động đưa thân lên thớt cho anh hưởng dụng.

                Quan Tâm Nhu cảm nhận thấy lão nam nhân nhà mình bất đông, nhất thời xúc động đá anh một cước, không kiên nhẫn hô, "Sở Quan hùng, anh rốt cuộc có làm hay không ? Thật sự không phải nhịn đến mức bất lực rồi chứ ? »

                Nếu người ngoài vô tình nghe một lần, nhìn một chút Quan Tâm Nhu nói những lời này, không chừng sẽ thực cho rằng Sở Quan Hùng anh đúng là dùng không được. Nghĩ đến đó, khuôn mặt anh lập tức biến lạnh, giọng nói không chút thay đổi : «  Đến lúc đó em đừng kêu cha gọi mẹ là được ».

                "Em không kêu cha mẹ, sẽ kêu chú Quan, chỉ kêu chú Quan. Chú à, nhanh chút được không, em sắp không chịu nổi, mau đến cởi sạch quần áo em, vuốt ve cơ thể em… »

                Nghe Quan Tâm Nhu bỏ qua mặt mũi nói mấy lời vô liêm sỉ như vậy, Sở Quan Hùng thực sự á khẩu, cảm giác như trở lại quãng thời gian ngày trước cô mặt dày mày dạn theo đuổi anh.

                Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: ha ha ^_^ đưa Kỷ Tiểu Khiết đi ra gây họa hại nhân gian!


          
     
    Copyright © 2011. Truyện Cao H - All Rights Reserved
    Truyện Cao H là Web chuyên convert và edit cả ngôn tình và đam mĩ hay, sắc.